Thời gian không chờ đợi một ai. Khi bé Tuệ bắt đầu quen với việc đi học và trở thành "đại ca" của lớp mẫu giáo nhờ sự mạnh mẽ di truyền từ mẹ, thì Lâm Vũ cũng bước vào một giai đoạn đầy biến động: tuổi dậy thì.
Lâm Vũ mười bốn tuổi, cao lớn vượt trội, giọng nói bắt đầu trầm xuống và trên mặt lấm tấm vài nốt mụn trứng cá. Cậu bắt đầu thích đóng cửa phòng một mình, thích nghe những bản nhạc rock sôi động thay vì đọc sách cho em gái nghe như trước.
Sự thay đổi này khiến bé Tuệ cảm thấy rất bối rối. Đối với bé, anh Vũ là người luôn sẵn sàng làm ngựa cho bé cưỡi, là người luôn kiên nhẫn giải đáp mọi câu hỏi trên đời. Giờ đây, anh Vũ bỗng trở nên "xa cách".
Một buổi tối, bé Tuệ cầm cuốn truyện tranh sang phòng anh trai: "Anh Vũ... đọc cho Tuệ... con sói..."
"Anh đang bận làm bài tập, Tuệ ra ngoài chơi với ba đi." Giọng Lâm Vũ vang lên sau cánh cửa đóng kín, có chút thiếu kiên nhẫn.
Bé Tuệ đứng tần ngần trước cửa, đôi mắt to tròn phủ một lớp sương mờ. Bé lủi thủi đi về phòng khách, ngồi sụp xuống cạnh chân Lâm Quân. Lâm Quân đang đọc báo, thấy con gái buồn bã thì vội buông báo xuống: "Sao thế cục cưng? Anh Vũ không chơi với con à?"
Bé Tuệ mếu máo: "Anh Vũ... ghét Tuệ rồi. Anh Vũ... đóng cửa."
Lâm Quân nhìn về phía phòng con trai, trong lòng anh hiểu rõ đây là giai đoạn mà mọi chàng trai đều phải trải qua. Anh bế bé Tuệ lên lòng, khẽ dỗ dành: "Anh Vũ không ghét con đâu. Anh chỉ đang lớn lên thôi, giống như sâu bướm phải chui vào kén để hóa thành bướm xinh đẹp ấy. Khi nào anh 'nở' ra, anh sẽ lại chơi với con."
Mấy ngày sau, Lâm Vũ có vẻ càng trầm mặc hơn. Cậu gặp chút rắc rối ở trường khi bị một bạn nữ cùng lớp viết thư tỏ tình, bị bạn bè trêu chọc khiến cậu thấy rất phiền lòng. Cậu trốn trong phòng, không muốn đối mặt với sự trêu ghẹo của bất kỳ ai.
Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa nhẹ. Không phải tiếng gõ dồn dập của ba, hay tiếng gọi dịu dàng của mẹ. Là tiếng "cào cào" rất nhỏ ở dưới thấp của cánh cửa.
Lâm Vũ thở dài, bước ra mở cửa. Cậu thấy bé Tuệ đang đứng đó, tay cầm một hộp thuốc mỡ và một miếng dán urgo hình gấu. Bé nhìn mấy cái mụn trên mặt anh trai, giọng đầy lo lắng: "Anh Vũ... đau không? Tuệ... dán cho."
Nhìn dáng vẻ ngây ngô và sự quan tâm chân thành của em gái, mọi bức tường phòng thủ trong lòng Lâm Vũ bỗng chốc sụp đổ. Cậu nhận ra mình đã quá ích kỷ khi để những cảm xúc ẩm ương của tuổi dậy thì làm tổn thương người em nhỏ luôn yêu quý mình.
Lâm Vũ ngồi bệt xuống sàn, để bé Tuệ vụng về dán miếng urgo lên trán mình (dù nốt mụn ở trên má).
"Tuệ này, anh xin lỗi nhé." Lâm Vũ nói, giọng hơi nghẹn. "Dạo này anh hơi mệt, không phải anh ghét em đâu."
Bé Tuệ xoa xoa đầu anh trai: "Vũ... ngoan. Tuệ... yêu Vũ."
Cảnh tượng đó bị Lâm Quân và Diệp Chi nhìn thấy từ xa. Diệp Chi khẽ tựa đầu vào vai chồng: "Anh thấy không, chúng ta không cần dạy con cách yêu thương, chúng tự học được từ nhau."
Lâm Quân nắm lấy tay vợ, cảm thấy mãn nguyện vô cùng. Anh biết, dù Lâm Vũ có lớn lên, có trở thành một người đàn ông mạnh mẽ hay lạnh lùng đến đâu, thì trước mặt bé Tuệ, cậu vẫn mãi là người anh trai ấm áp. Tuổi dậy thì của Lâm Vũ có lẽ sẽ còn nhiều rắc rối, nhưng với "liều thuốc" ngọt ngào mang tên Lâm Tuệ, cậu chắc chắn sẽ đi qua nó một cách bình yên nhất.