MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Tiểu Bảo BốiChương 11: CHIẾC CẶP SÁCH MÀU HỒNG

Nhà Có Tiểu Bảo Bối

Chương 11: CHIẾC CẶP SÁCH MÀU HỒNG

831 từ · ~5 phút đọc

Mùa tựu trường ở Bắc Kinh luôn mang theo một chút hanh khô của nắng vàng và sự rộn ràng của những tiếng trống trường xa xăm. Năm nay, không khí trong nhà họ Lâm đặc biệt khác lạ. Bé Tuệ không còn là cô nhóc mẫu giáo thích nhõng nhẽo đòi kẹo nữa, mà đã chính thức trở thành một cô bé lớp Một.

Sáng hôm ấy, Lâm Quân dậy sớm hơn thường lệ. Anh đứng trong phòng khách, tay cầm chiếc cặp sách màu hồng có in hình công chúa, lóng ngóng kiểm tra xem đã đủ bút chì và gọt bút chưa. Mười năm trước, khi đưa Lâm Vũ đi khai giảng, anh chỉ cần ném cho con trai chiếc balo đen rồi dặn: "Đi học đừng có đánh nhau là được". Nhưng với bé Tuệ, mọi thứ lại trở nên hệ trọng như một buổi lễ sắc phong.

"Ba, ba kiểm tra đến lần thứ năm rồi đấy." Lâm Vũ bước ra từ phòng tắm, mái tóc vẫn còn hơi ẩm. Cậu thiếu niên mười sáu tuổi giờ đã cao hơn ba mình một chút, gương mặt mang nét thanh tú nhưng ánh mắt lại điềm tĩnh lạ thường.

Lâm Quân hắng giọng: "Con thì biết cái gì? Con gái đi học lớp Một là chuyện đại sự. Ở trường nhiều người lạ, thầy cô không biết có khắt khe không, rồi mấy thằng nhóc cùng lớp nữa..."

Lâm Vũ không đáp, nhưng cậu lẳng lặng lấy trong túi ra một chiếc móc khóa hình gấu nhỏ, lén móc vào khóa kéo cặp của em gái. Đó là chiếc móc khóa có gắn thiết bị định vị mà cậu đã dành cả buổi tối để cài đặt vào điện thoại mình. Với Lâm Vũ, bảo vệ em gái không chỉ là lời nói suông, mà là bằng công nghệ và sự giám sát chặt chẽ.

Bé Tuệ bước ra khỏi phòng, diện bộ đồng phục áo trắng váy xếp ly, đôi tất trắng cao cổ làm tôn lên đôi chân ngắn cũn cỡn nhưng nhanh nhẹn. Bé soi gương, vẻ mặt đầy tự tin: "Ba, anh Vũ, Tuệ Tuệ lớn rồi, hôm nay Tuệ Tuệ sẽ đi học một mình!"

"Không được!" Cả Lâm Quân và Lâm Vũ đồng thanh thốt lên.

Kết quả là, thay vì đi học một mình, bé Tuệ được cả một "đội bảo vệ" hùng hậu tháp tùng. Lâm Quân lái xe, Diệp Chi ngồi ghế phụ, còn Lâm Vũ và bé Tuệ ngồi phía sau. Trên suốt quãng đường, Lâm Vũ liên tục dặn dò: "Nếu có ai lạ mặt gọi em, em phải làm gì?", "Nếu cô giáo hỏi bài mà không biết, em không được khóc, về nhà anh dạy lại".

Bé Tuệ gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, nhưng đôi mắt lại dán chặt vào những cửa hàng bán đồ ăn sáng ven đường.

Đến cổng trường tiểu học, Lâm Quân dừng xe rất lâu. Nhìn bóng dáng nhỏ bé của con gái vẫy tay chào rồi mất hút sau đám đông học sinh, anh bỗng thấy lòng mình thắt lại. Một cảm giác mất mát vô hình len lỏi. Anh quay sang nhìn Lâm Vũ: "Vũ này, ngày xưa con đi học, ba có thấy buồn thế này đâu nhỉ?"

Lâm Vũ khẽ mỉm cười, đôi mắt nhìn ra cửa sổ: "Vì lúc đó con là con trai, ba muốn con mạnh mẽ. Còn Tuệ Tuệ là em gái, ai trong nhà mình cũng muốn em ấy mãi bé bỏng."

Buổi chiều hôm ấy, Lâm Vũ tan học sớm. Cậu không đi chơi cùng bạn bè mà đứng đợi sẵn ở cổng trường của em gái trước 20 phút. Khi nhìn thấy bé Tuệ bước ra với mái tóc hơi rối và chiếc váy lấm lem một chút màu vẽ, cậu liền bước tới, tự nhiên cầm lấy chiếc cặp sách nặng trĩu trên vai em.

"Hôm nay thế nào? Có ai bắt nạt em không?" Lâm Vũ hỏi, giọng điệu lạnh lùng nhưng bàn tay lại ân cần lau đi vệt màu trên má em.

Bé Tuệ nhảy chân sáo: "Vui lắm anh Vũ ơi! Tuệ Tuệ có bạn mới tên là Tiểu Mễ. Bạn ấy nói anh Vũ của Tuệ Tuệ trông rất ngầu."

Lâm Vũ khựng lại, tai hơi ửng đỏ. Cậu hắng giọng: "Lớp Một mà đã biết soi mói rồi. Sau này em đừng có nghe mấy lời nịnh hót đấy. Đi thôi, anh đưa em đi ăn kem, nhưng không được nói với mẹ."

Dưới ánh hoàng hôn của Bắc Kinh, bóng của hai anh em đổ dài trên mặt đất. Một người cao lớn, vững chãi; một người nhỏ bé, tinh nghịch. Lâm Vũ nhận ra rằng, dù em gái có lớn lên, có đi học hay sau này có bay xa đến đâu, cậu vẫn sẽ luôn là người đứng ở cổng trường, sẵn sàng đỡ lấy chiếc cặp sách của em và đưa em đi ăn món kem yêu thích nhất.