Cuộc sống của nhà họ Lâm thường xoay quanh hai đứa trẻ, đến nỗi Lâm Quân và Diệp Chi đôi khi quên mất rằng họ cũng từng có một thời thanh xuân nồng cháy. Nhân kỷ niệm 11 năm ngày cưới, Lâm Quân quyết định thực hiện một kế hoạch táo bạo: Gửi hai con cho bà ngoại một đêm để đưa Diệp Chi đi hẹn hò riêng.
Tuy nhiên, bà ngoại bận việc đột xuất không lên Bắc Kinh được. Kế hoạch tưởng chừng đổ bể thì Lâm Vũ lên tiếng: "Ba mẹ cứ đi đi. Con ở nhà trông em được."
Lâm Quân nhìn con trai mười sáu tuổi với vẻ nghi ngờ: "Con chắc chứ? Bé Tuệ rất nghịch, lại hay đòi ăn đêm."
Lâm Vũ nhướn mày, đẩy gọng kính: "Ba quên là con đã chăm em từ lúc em còn đỏ hỏn à? Ba cứ lo cho mẹ đi, dạo này mẹ vất vả nhiều rồi."
Thế là, sau nhiều lần dặn dò đến mức cháy máy, Lâm Quân cũng diện bộ vest lịch lãm đưa Diệp Chi trong bộ váy lụa thướt tha ra khỏi nhà. Căn nhà chỉ còn lại Lâm Vũ và bé Tuệ.
"Anh Vũ ơi, tối nay chúng ta ăn gì?" Bé Tuệ nhảy lên ghế sofa, vẻ mặt đầy âm mưu.
"Mẹ dặn ăn cháo bí đỏ đã nấu sẵn." Lâm Vũ nói mà không ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách Vật lý.
"Em không ăn cháo đâu! Mẹ đi rồi, mình ăn gà rán đi anh!" Bé Tuệ dùng chiêu thức cũ: ôm lấy cánh tay anh trai và cọ cọ cái đầu nhỏ vào vai cậu.
Lâm Vũ thở dài. Cậu biết mình không bao giờ thắng nổi đôi mắt to tròn ấy. "Chỉ một lần này thôi đấy. Và em phải hứa, ăn xong phải làm hết bài tập viết chữ."
Hai anh em đặt gà rán về. Trong khi bé Tuệ ăn đến mức miệng dính đầy dầu mỡ, Lâm Vũ ngồi bên cạnh tỉ mẩn lau miệng cho em, vừa cằn nhằn: "Ăn từ từ thôi, không ai tranh của em đâu. Đúng là đồ ham ăn."
Ăn xong, đến tiết mục làm bài tập. Bé Tuệ cầm bút chì như cầm một món vũ khí, mặt mũi nhăn nhó. Chữ "A" bé viết trông giống như một con kiến bị xe cán. Lâm Vũ kiên nhẫn ngồi xuống, bao bọc bàn tay nhỏ bé của em trong bàn tay to lớn của mình, nắn nót từng nét một.
"Em phải đưa nét từ dưới lên, rồi mới móc xuống. Tuệ Tuệ, em nhìn vào vở chứ nhìn anh làm gì?"
Bé Tuệ chống cằm nhìn anh trai: "Anh Vũ, sao anh lại học giỏi thế? Sau này em cũng muốn học giỏi như anh để bảo vệ ba mẹ."
Lâm Vũ hơi sững người. Cậu xoa đầu em, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng lạ thường: "Em không cần bảo vệ ai cả. Em chỉ cần lớn lên bình an, mọi việc khác đã có anh và ba lo rồi."
Đến 10 giờ đêm, bé Tuệ bắt đầu buồn ngủ. Lâm Vũ bế em vào phòng, đắp chăn cẩn thận rồi ngồi bên cạnh đọc một câu chuyện cổ tích. Khi bé Tuệ đã chìm vào giấc ngủ sâu, cậu mới khẽ khàng rời khỏi phòng.
Lúc Lâm Quân và Diệp Chi trở về, họ thấy phòng khách vẫn sáng đèn điện mờ. Lâm Vũ đang ngồi khoanh chân trên sàn, tựa đầu vào sofa ngủ thiếp đi, bên cạnh là tập vở của bé Tuệ đã được sửa lại ngay ngắn.
Diệp Chi nhìn cảnh tượng ấy, khóe mắt bỗng cay cay. Cô khẽ thì thầm với chồng: "Anh thấy không, món quà kỷ niệm lớn nhất của chúng ta chính là sự trưởng thành của con trai và sự bình yên của con gái."
Lâm Quân không nói gì, anh chỉ lặng lẽ bế con trai về phòng, rồi quay lại ôm lấy vợ. Trong căn nhà nhỏ này, tình yêu không cần những lời hoa mỹ, nó hiện hữu trong từng nét chữ con viết, trong từng giấc ngủ yên bình của đứa em, và trong sự tin tưởng tuyệt đối mà họ dành cho nhau.