MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNHỮNG ĐỨA TRẺ DƯỚI GẦM GIƯỜNGChương 10: Đám cưới dưới gốc cây sa kê

NHỮNG ĐỨA TRẺ DƯỚI GẦM GIƯỜNG

Chương 10: Đám cưới dưới gốc cây sa kê

1,279 từ · ~7 phút đọc

Cây sa kê nhà cái Tí là một chiếc ô khổng lồ với những phiến lá to như cái quạt của những vị thần trong truyện cổ tích. Dưới gốc cây ấy, một sự kiện "trọng đại" sắp sửa diễn ra, một sự kiện mà theo cái Tí là sẽ làm thay đổi hoàn toàn trật tự xã hội của khu vườn: Đám cưới giữa búp bê vải mất một tay của nó và con gấu bông sứt tai của thằng Béo.

"Đây không phải là một trò chơi bình thường," cái Tí tuyên bố khi nó đang bận rộn thắt một dải ruy băng đỏ quanh cổ con gấu. "Đây là sự kết nối giữa hai vương quốc. Thằng Thành sẽ làm chủ hôn, vì nó có giọng nói giống ông phát thanh viên nhất."

Tôi cảm thấy mình được trọng dụng. Tôi khoác lên vai một chiếc áo sơ mi cũ của bố (dài đến tận đầu gối), tay cầm một quyển vở bài tập cũ mà tôi giả vờ đó là cuốn sổ đăng ký kết hôn thiêng liêng.

Thằng Béo, với tư cách là "nhà trai", đang cố gắng làm cho con gấu của nó trông bớt ngớ ngẩn hơn bằng cách đeo cho nó một chiếc nơ làm từ lá mít.

"Tao thấy con gấu này có vẻ không muốn cưới cho lắm," thằng Béo lầm bầm. "Mày nhìn cái mặt nó xem, trông nó như sắp khóc ấy."

"Đồ ngốc," cái Tí gắt lên. "Nó đang xúc động đấy chứ! Ngày trọng đại ai mà chẳng xúc động."

Lễ cưới bắt đầu. Tôi đứng trên một cái hòn non bộ bị bỏ hoang, hắng giọng rồi bắt đầu bài diễn văn mà tôi đã dày công chuẩn bị từ... năm phút trước:

"Kính thưa toàn thể các vị thần nắp chai, các cư dân lá mít và cả con ngỗng già nhà bà Năm (nếu nó có đang nghe lén). Hôm nay chúng ta tập hợp ở đây để chứng kiến một tình yêu vĩ đại. Một tình yêu vượt qua mọi rào cản về bông gòn và vải vụn."

Tôi đọc một tràng dài những từ ngữ mà tôi nghe lỏm được từ các bộ phim truyền hình trên chiếc TV đen trắng của xóm: "hạnh phúc", "vĩnh cửu", "đồng lòng", "cơm áo gạo tiền"... Dù chẳng hiểu thực sự chúng nghĩa là gì, nhưng tôi thấy cái Tí gật đầu tâm đắc lắm, còn thằng Béo thì bận rộn hái những bông hoa dâm bụt để chuẩn bị tung lên không trung.

Khi đến đoạn "trao nhẫn", cái Tí lôi ra hai chiếc nhẫn tết bằng cỏ mần trầu. Nó đeo vào tay búp bê và cổ chân gấu bông một cách trang trọng.

"Bây giờ, hai người đã là vợ chồng. Từ nay về sau phải cùng nhau chia sẻ những mẩu bánh cookies và cùng nhau trốn dưới gầm giường mỗi khi trời sấm sét," tôi tuyên bố kết thúc buổi lễ.

Người lớn nhìn vào sân nhà cái Tí và thấy ba đứa trẻ đang lúi cúi quanh hai món đồ chơi cũ nát. Họ sẽ thấy nực cười. Nhưng đối với chúng tôi, đó là một buổi lễ của niềm tin. Chúng tôi đang thực hành cách để quan tâm đến một ai đó, cách để tổ chức một niềm vui chung, và cách để tin rằng những thứ sứt mẻ (như búp bê mất tay và gấu sứt tai) vẫn xứng đáng có được một cái kết có hậu.

"Thành này," cái Tí vừa xếp những chiếc lá sa kê làm chiếu nghỉ cho đôi "tân hôn", vừa hỏi. "Mày có nghĩ là sau này khi mình lớn lên, mình cũng sẽ làm đám cưới giống thế này không?"

Câu hỏi của cái Tí làm tôi đứng hình mất vài giây. Việc tưởng tượng mình mặc bộ vest đứng cạnh một cô gái nào đó thật là một viễn cảnh kinh dị và khó hiểu hơn cả việc đối mặt với con ngỗng già.

"Tao không biết," tôi thành thật đáp. "Nhưng tao chắc chắn sẽ không cưới một con gấu bông."

Thằng Béo cười ngặt nghẽo:

"Lớn lên tao sẽ cưới một cô gái biết làm bánh rán và cho tao tiền mua bi ve hằng ngày."

Cả ba chúng tôi lại cười. Những giấc mơ của tuổi lên tám thật đơn giản và đầy màu sắc của thức ăn. Chúng tôi không biết rằng đám cưới của người lớn không có hoa dâm bụt, không có nhẫn cỏ mần trầu và chắc chắn là không có sự hồn nhiên đến mức có thể tin rằng búp bê vải cũng có trái tim.

Đám cưới của người lớn đôi khi chỉ là sự khởi đầu của những hóa đơn tiền điện, tiếng cãi vã về việc ai sẽ rửa bát và những nỗi lo về tương lai. Họ trao cho nhau những chiếc nhẫn vàng thật nặng, nhưng đôi khi trái tim họ lại không nhẹ nhàng bằng chúng tôi khi trao nhau nhẫn cỏ.

Chính trong cái khoảnh khắc dưới gốc cây sa kê ấy, tôi học được một điều: Hạnh phúc không phụ thuộc vào giá trị của những món đồ lễ, mà phụ thuộc vào việc ta có đủ sự mộng mơ để biến những điều bình thường thành thần kỳ hay không.

Tiệc cưới bắt đầu với món "rượu vang" làm từ nước lọc pha si-rô đỏ và "bánh cưới" làm từ đất sét băm nhỏ. Chúng tôi uống một cách say sưa, như thể đó là loại rượu ngon nhất thế gian.

Nhưng cuộc vui đột ngột bị gián đoạn khi mẹ cái Tí đi làm về. Bà nhìn thấy đống hoa dâm bụt bị vứt bừa bãi và hai món đồ chơi đang nằm trên đống lá sa kê.

"Tí! Mẹ đã bảo bao nhiêu lần rồi, không được lấy nhẫn cỏ vào trong nhà, bẩn hết cả sân!"

Cái Tí vội vàng thu dọn "vợ chồng" búp bê, vẻ mặt đầy tiếc nuối. Buổi lễ tan rã nhanh chóng như một đám mây gặp gió. Chúng tôi lại trở về với thực tại nơi phải đi tắm, đi ăn cơm và chuẩn bị làm bài tập về nhà.

Khi tôi đi bộ về nhà, tôi nhìn thấy một đôi nam nữ thật ngoài đường đang dắt tay nhau. Họ trông rất nghiêm túc, không có vẻ gì là đang tham gia một đám cưới vui vẻ dưới gốc cây sa kê. Tôi thầm nghĩ: "Ước gì họ biết được bí mật của nhẫn cỏ mần trầu. Có lẽ họ sẽ cười nhiều hơn một chút."

Tuổi thơ của chúng tôi là một chuỗi những lễ nghi tự chế, nơi chúng tôi tự phong chức tước cho nhau, tự đặt ra các đạo luật và tự trao cho nhau những niềm vui không tốn một xu. Những lễ cưới như thế giúp chúng tôi hiểu rằng, tình yêu hay sự gắn kết, suy cho cùng cũng chỉ là việc ta bằng lòng cùng nhau ngồi lại dưới một gốc cây và cùng tin vào một câu chuyện cổ tích nào đó.

Đêm đó, tôi nằm mơ thấy con gấu sứt tai và búp bê mất tay đang dắt tay nhau đi dạo trên những đám mây mà ông nội tôi đã hóa thành. Họ cười rất tươi, và trên ngón tay họ, những chiếc nhẫn cỏ vẫn xanh mướt, không bao giờ héo úa.

Tôi mỉm cười trong giấc ngủ, nhận ra rằng dù thế giới người lớn có khắc nghiệt đến đâu, thì dưới gốc cây sa kê của tâm hồn, vẫn luôn có một đám mây đang bay, một chiếc radio đang kể chuyện và một lễ cưới đang chờ đợi để bắt đầu.