Thế giới của trẻ con là một nơi mà ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh mỏng manh như một sợi tơ nhện. Chỉ cần một buổi chiều xem phim qua cái màn hình TV đen trắng nhiễu nhạt nhà bác trưởng xóm, chúng tôi đã không còn là những đứa trẻ hôi mùi mồ hôi và bụi đất nữa. Chúng tôi đã hóa thân thành những thực thể đầy quyền năng, những vị cứu tinh của vũ trụ với sứ mệnh bảo vệ hòa bình cho cái ngõ nhỏ đầy ổ gà này.
Cơn sốt siêu nhân ập đến xóm tôi như một trận đại dịch, nhưng là một loại dịch bệnh khiến ai nấy đều hưng phấn lạ thường. Đột nhiên, việc đi đứng một cách bình thường trở nên lỗi thời. Muốn đi từ hiên nhà ra cổng, bạn phải thực hiện một cú nhào lộn giả tưởng hoặc ít nhất là phải vừa chạy vừa kêu "Vút! Vút!" để mô phỏng tiếng xé gió của những anh hùng.
Nhưng vấn đề lớn nhất của một siêu nhân không phải là kẻ thù, mà là trang phục. Người lớn có thể bỏ ra hàng triệu đồng để mua những bộ vest bóng bẩy, nhưng họ không hiểu rằng sức mạnh của một anh hùng nằm ở cái áo choàng. Và trong kho tàng gia dụng của mẹ, không có gì quyền năng hơn một chiếc khăn tắm.
"Thành! Nhìn tao này! Siêu nhân Béo xuất trận!"
Thằng Béo đứng trên bờ tường bao, một chiếc khăn tắm màu cháo lòng được kẹp chặt vào cổ áo bằng một cái kẹp phơi đồ bằng nhựa. Chiếc khăn bay phấp phới trong gió chiều, dù thực tế nó chỉ dài đến ngang thắt lưng của nó và trông giống một cái yếm ngược hơn là áo choàng đại hiệp. Nhưng trong mắt thằng Béo, và trong mắt tôi lúc bấy giờ, chiếc khăn ấy đang tỏa ra hào quang rực rỡ.
"Mày thiếu cái mặt nạ rồi," tôi nhận xét, trong khi tay đang bận rộn cắt hai cái lỗ trên một mảnh bìa các-tông cũ. "Siêu nhân mà để lộ mặt thì lũ quái vật sẽ tìm đến tận nhà đòi nợ nắp chai đấy."
Tôi buộc cái mảnh bìa vào mặt bằng một sợi dây thun. Tầm nhìn của tôi bị thu hẹp lại, chỉ còn thấy hai cái lỗ tròn xoe, nhưng cảm giác quyền lực thì tăng lên gấp bội. Tôi khoác lên mình chiếc khăn tắm màu xanh biển của tôi – cái khăn mà mẹ vẫn dùng để lau khô tóc cho tôi sau mỗi lần tắm gội. Bây giờ, nó là hiện thân của đại dương bao la, của sức mạnh thần bí.
"Hôm nay chúng ta sẽ tiêu diệt con quái vật bóng đêm," tôi dõng dạc tuyên bố, giọng cố gắng bóp nghẹt lại cho giống mấy gã siêu nhân trong phim.
"Con quái vật bóng đêm" thực chất là đống củi khô chất cao ngất ngưởng ở sau vườn nhà bà Năm. Trong bóng hoàng hôn nhập nhẹm, đống củi với những cành cây khẳng khiu trông cũng khá là đáng sợ, đủ để chúng tôi tưởng tượng ra những cái xúc tu đang vươn ra trực chờ nuốt chửng những đứa trẻ ngoan.
Cái Tí chạy ra, nó không làm siêu nhân. Nó bảo làm siêu nhân mệt lắm, suốt ngày phải gồng mình và la hét. Nó chọn làm "Công chúa chữa lành". Nó cầm một cái cành cây có buộc một bông hoa giấy ở đầu, vẫy vẫy:
"Hai đứa mày cứ đánh đi, nếu có bị quái vật cào rách da thì cứ đến chỗ tao, tao sẽ dùng phép thuật để... bôi thuốc đỏ."
Cuộc chiến bắt đầu. Tôi và thằng Béo lao vào đống củi, vung những thanh kiếm bằng nhựa đã sứt mẻ, miệng không ngừng phát ra những âm thanh chiến đấu mãnh liệt. Chúng tôi nhào lộn trên đám cỏ, giả vờ như bị trúng đòn rồi lại bật dậy một cách thần kỳ.
Người lớn đi ngang qua nhìn chúng tôi với vẻ mặt ngán ngẩm. Bố tôi đứng tựa cửa, nhìn hai "siêu nhân" đang lăn lộn trong bụi bặm với cái khăn tắm trên cổ, bố khẽ cười rồi nói với mẹ:
"Nhìn kìa, bộ lọc của trẻ con thật kỳ diệu. Chúng nó nhìn cái khăn rách ra bộ áo choàng, nhìn đống củi ra quái vật. Ước gì mình cũng giữ được cái bộ lọc đó khi đi họp với sếp."
Lúc đó tôi không hiểu bố nói gì. Tôi chỉ biết rằng, khi khoác chiếc khăn tắm đó lên vai, tôi cảm thấy mình có thể bay. Tôi không còn sợ bóng tối, không còn sợ bị mẹ mắng vì chưa làm bài tập, và thậm chí không còn sợ con ngỗng già nhà bà Năm. Chiếc khăn tắm không chỉ là vải vóc; nó là niềm tin, là lớp vỏ bọc bảo vệ sự yếu ớt của một đứa trẻ trước một thế giới người lớn quá đỗi rộng lớn và khó hiểu.
Hóa ra, siêu nhân không phải là người có sức mạnh phi thường hay có thể bắn ra tia laser từ mắt. Siêu nhân là người có đủ trí tưởng tượng để tin rằng mình có thể bảo vệ những người mình yêu thương bằng một chiếc khăn tắm và một mảnh bìa các-tông.
Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng là phim hành động. "Trận chiến" kết thúc khi tôi vô tình vấp phải một cái rễ cây và ngã oạch xuống, đầu gối bị trầy một miếng lớn, máu bắt đầu rỉ ra.
Siêu nhân không được khóc. Đó là luật bất thành văn. Tôi cắn môi, mặt đỏ bừng, cố gắng ngăn những giọt nước mắt đang chực trào ra. Thằng Béo dừng lại, vẻ mặt lo lắng. Cái Tí chạy đến, vung cái gậy hoa giấy:
"Để công chúa chữa lành cho! Đừng khóc, siêu nhân ngã là để... thử độ cứng của mặt đất thôi mà!"
Cái Tí lôi trong túi ra một miếng băng dán cá nhân có hình siêu nhân (thật là trùng hợp!). Khi miếng băng được dán lên, tôi bỗng thấy bớt đau hẳn. Không phải vì thuốc, mà vì tôi nhận ra rằng ngay cả siêu nhân cũng cần có đồng đội, và ngay cả những anh hùng vĩ đại nhất cũng có lúc cần một "công chúa" dán hộ miếng băng.
Tối hôm đó, mẹ bắt tôi đi tắm. Chiếc áo choàng quyền năng lại trở về nguyên hình là một chiếc khăn tắm sũng nước, nồng nặc mùi xà phòng. Tôi đứng trong nhà tắm, nhìn vết thương trên đầu gối, thấy mình lại trở về làm một cậu bé Thành tám tuổi hay khóc nhè.
Người lớn thật kỳ lạ, họ dành cả đời để cố gắng làm siêu nhân trong mắt người khác. Họ cố gắng gồng gánh những "chiếc khăn tắm" trách nhiệm nặng nề trên vai, nhưng họ lại quên mất việc nhào lộn trên cỏ hay việc cho phép mình được ngã. Họ sợ bị người khác nhìn thấy vết trầy xước trên đầu gối, sợ bị coi là yếu đuối.
Tôi treo chiếc khăn lên giá, thầm nghĩ: "Ngày mai mình sẽ lại làm siêu nhân, nhưng có lẽ mình sẽ dặn thằng Béo là quái vật bóng đêm hôm nay hơi cứng, lần sau phải dùng chiêu mạnh hơn."
Hạnh phúc của tuổi thơ là được phép hóa thân. Hôm nay là siêu nhân, ngày mai có thể là một con sâu, ngày mốt có thể là một vị vua. Chúng tôi thay đổi bản sắc như thay áo, vì chúng tôi biết rằng bản chất thực sự của mình nằm ở nụ cười và sự tự do, chứ không nằm ở những chiếc khăn tắm hay danh hiệu mà thế giới ban tặng.