Trong cuộc đời của một đứa trẻ, có một giai đoạn mà chúng tôi gọi là "thời kỳ sạt lở địa chất". Đó là lúc những chiếc răng sữa trắng muốt, xinh xắn bỗng nhiên lung lay như những cây cổ thụ trước cơn bão lớn. Việc rụng răng không chỉ là một quá trình sinh học, đó là một nghi lễ trưởng thành đầy đau đớn và cũng đầy... lợi nhuận.
Mọi chuyện bắt đầu từ khi tôi phát hiện ra chiếc răng cửa phía trên của mình có thể đưa qua đưa lại bằng đầu lưỡi. Cảm giác đó thật kỳ lạ, vừa ngứa ngáy, vừa thích thú, lại vừa pha chút sợ hãi. Nó giống như việc bạn có một quân cờ đang sắp bị hất văng khỏi bàn cờ, nhưng bạn lại không muốn nó rời đi quá sớm.
"Thành, răng mày lung lay đến mức nào rồi? Để tao kiểm tra xem," thằng Béo sốt sắng. Nó là chuyên gia về "nha khoa đường phố" trong nhóm chúng tôi.
Tôi há miệng ra, thằng Béo dùng cái ngón tay dính đầy bụi của nó đẩy nhẹ một cái. Tôi giật mình, kêu "A" một tiếng.
"Sắp rồi! Chỉ cần một cú hích nhẹ hoặc một quả ổi cứng là mày sẽ có một cái 'lỗ hổng tâm linh' trên miệng ngay," thằng Béo phán với vẻ mặt rất chuyên nghiệp.
"Nhưng rụng rồi thì làm sao? Tao sẽ không nói được chữ 'S' đúng không?" tôi lo lắng hỏi. Tôi đã thấy cái Tí mỗi khi nói chuyện, gió cứ rít qua cái khe răng sún của nó nghe như tiếng sáo thổi diều.
Cái Tí bước lại gần, nó cười khoe ngay cái khoảng trống mênh mông ở hàm dưới.
"Đừng sợ Thành ạ. Răng rụng là một điều tốt. Mẹ tao bảo, nếu rụng răng hàm dưới thì phải quẳng lên mái nhà, còn rụng răng hàm trên thì phải vứt xuống gầm giường. Như thế răng mới mọc lại thẳng và đẹp được."
Đây là một bí mật vĩ đại mà chúng tôi hằng tin tưởng. Thế giới của chúng tôi chia làm hai phe: phe Mái Nhà và phe Gầm Giường. Những chiếc răng không đơn thuần là xương cứng, chúng là những hạt mầm mà chúng tôi gửi gắm cho các vị thần kiến trúc để đổi lấy một nụ cười rạng rỡ hơn trong tương lai.
Thằng Béo thì lại có một giả thuyết khác, thực dụng hơn:
"Tao thì nghe nói có một bà Tiên Răng. Nếu mày để cái răng dưới gối, đêm bà ấy sẽ đến lấy đi và để lại một đồng tiền xu. Tao đã thử một lần, và sáng hôm sau tao thấy một tờ tiền lẻ thật! Dù mẹ tao bảo đó là do mẹ thương tình cho tiền mua kẹo, nhưng tao biết chắc là bà Tiên có ngoại hình giống mẹ tao."
Chúng tôi dành cả buổi chiều để bàn luận về số phận của chiếc răng sắp rụng của tôi. Tôi đứng trước gương, cố gắng dùng lưỡi đẩy chiếc răng ra xa nhất có thể. Hình ảnh trong gương thật buồn cười: một gã siêu nhân vừa hôm qua còn cầm kiếm gỗ chiến đấu với quái vật, nay lại đang đứng run rẩy trước một mẩu xương nhỏ xíu trong miệng mình.
Rụng răng là bằng chứng đầu tiên cho thấy chúng ta không thể giữ mãi những thứ thuộc về mình. Chúng ta phải mất đi cái cũ để đón nhận cái mới. Người lớn cũng rụng nhiều thứ lắm: họ rụng đi mái tóc đen, rụng đi những ước mơ tuổi trẻ, và đôi khi rụng cả sự kiên nhẫn. Nhưng khác với trẻ con, họ không có mái nhà hay gầm giường để gửi gắm niềm hy vọng. Họ chỉ thấy sự mất mát là một quá trình tàn nhẫn của thời gian.
Cuối cùng, chiếc răng rụng vào lúc tôi đang ăn một bắp ngô nướng. Một tiếng "khục" nhẹ, và tôi cảm thấy vị mặn của máu hòa cùng vị ngọt của ngô. Tôi cầm chiếc răng nhỏ xíu, trắng ngà trên lòng bàn tay. Nó trông thật cô đơn và bé bỏng.
"Nhanh lên Thành! Mái nhà hay gầm giường?" thằng Béo giục giã.
Tôi đứng giữa sân, nhìn lên mái ngói rêu phong của nhà mình, rồi lại nhìn vào bóng tối sâu thẳm dưới gầm giường qua khe cửa. Cuối cùng, tôi quyết định thực hiện một cuộc thử nghiệm kép. Tôi bẻ chiếc răng làm hai (dù việc này hơi khó). Một nửa tôi tung thật mạnh lên mái nhà, nơi những con chim sẻ đang nhảy nhót. Một nửa tôi trân trọng đặt xuống gầm giường, cạnh vương quốc nắp chai của mình.
"Lạy ông rêu, lạy bà kiến, cho con chiếc răng mới đẹp như hạt bắp," tôi lầm bầm bài khấn tự chế.
Trong suốt những tuần sau đó, tôi học cách sống chung với cái khe hở trong miệng mình. Mỗi khi uống nước, tôi thích thú cảm nhận dòng nước mát lạnh chui qua cái kẽ nhỏ ấy. Tôi phát hiện ra rằng, cái sún không hề làm mình xấu đi, nó chỉ làm mình trông có vẻ "trải đời" hơn trong mắt lũ bạn.
Người lớn hay nhìn vào những khiếm khuyết của nhau để đánh giá. Họ thấy một vết sẹo, một nụ cười sún, hay một mái tóc bạc và coi đó là những dấu hiệu của sự xuống cấp. Nhưng trẻ con nhìn cái sún như một huy chương vinh dự. Đứa nào sún nhiều nhất, đứa đó là đứa "lớn" nhất.
Cái Tí bảo tôi:
"Thành này, mày sún trông giống ông nội mày lúc cười đấy. Trông hiền khô à."
Lời khen của cái Tí làm tôi thấy ấm áp lạ lùng. Hóa ra, rụng răng không phải là mất đi một phần cơ thể, mà là tìm thấy một sợi dây liên kết với tổ tiên. Tôi sún giống ông, và sau này, con trai tôi chắc cũng sẽ sún giống tôi. Đó là một vòng tuần hoàn của sự sống, nhẹ nhàng và đầy chất thơ.
Khi chiếc răng mới bắt đầu nhú lên, trắng và nhọn như một mầm măng, tôi cảm thấy một niềm tự hào khó tả. Tôi đã vượt qua một thử thách của tự nhiên. Tôi đã gửi đi một phần của mình vào vũ trụ và được nhận lại một món quà mới tinh.
Hạnh phúc của tuổi thơ là biết rằng mọi thứ mất đi đều sẽ được thay thế bằng một thứ gì đó tốt đẹp hơn, miễn là bạn biết cách tung chúng lên mái nhà với một niềm tin trọn vẹn. Người lớn thì không may mắn thế. Khi họ mất đi niềm tin, chẳng có bà Tiên nào để lại đồng xu dưới gối cho họ cả.
Tôi đứng trước gương, cười thật to, khoe chiếc răng mới đang lú nhú. Tôi nhận ra rằng, vẻ đẹp không nằm ở sự hoàn hảo đều tăm tắp của hàm răng, mà nằm ở cái khe hở cho phép gió và những tiếng cười đi qua một cách tự do nhất.
Chiếc răng cũ của tôi lúc này chắc đã tan vào rêu xanh trên mái nhà, hoặc đã được một chú kiến dũng cảm nào đó mang về làm cột trụ cho cung điện dưới gầm giường. Dù ở đâu, nó cũng đã hoàn thành sứ mệnh của mình: dạy cho tôi biết cách buông bỏ để lớn lên.