Trong góc nhà tôi có một cái kệ gỗ luôn đóng đầy bụi, và trên cái kệ đó là một "thực thể" quyền năng nhất đối với tôi lúc bấy giờ: chiếc radio hiệu National màu đen, đã mất một bên núm vặn nhưng vẫn kiêu hãnh vươn cái ăng-ten dài ngoằng lên trời như một cánh tay đang dò tìm những tín hiệu bí mật từ vũ trụ. Bố tôi coi đó là nguồn tin thời sự, mẹ tôi dùng nó để nghe những bản nhạc vàng sướt mướt mỗi khi nấu cơm, còn đối với tôi, đó là một chiếc tàu không gian chứa đầy những cư dân tí hon đang sống bên trong lớp vỏ nhựa.
Tôi đã dành rất nhiều buổi trưa trốn ngủ để ngồi trước cái radio, dán tai vào lớp màng loa phủ vải và cố gắng tưởng tượng xem làm thế nào mà hàng chục con người, cả ban nhạc và những ông phát thanh viên giọng trầm ấm lại có thể chui lọt vào một cái hộp nhỏ xíu như vậy.
"Thành ơi, mày làm gì mà cứ ôm cái đài mãi thế? Ra đây xem tao tìm được cái gì này!"
Thằng Béo đứng ngoài cửa sổ, tay nó cầm một cuộn dây đồng rỉ sét. Nó luôn có khả năng tìm thấy những thứ rác rưởi mà nó tin rằng có thể thay đổi cục diện thế giới.
"Suỵt! Mày nhỏ tiếng thôi," tôi ra hiệu, mắt vẫn không rời khỏi chiếc ăng-ten. "Tao đang nghe tiếng của những người ở hành tinh khác. Họ đang nói chuyện bằng những tiếng 'xè xè' và 'rít rít' rất lạ."
Thằng Béo tò mò lách người qua cửa sổ, ngồi bệt xuống sàn cạnh tôi. Hai đứa trẻ nín thở, lắng nghe tiếng nhiễu sóng của đài phát thanh vào giữa trưa. Những âm thanh ấy đối với người lớn là sự phiền toái của kỹ thuật lỗi thời, nhưng với chúng tôi, đó là ngôn ngữ của các vị thần không gian đang bàn bạc về việc có nên xuống trái đất để chiếm lấy kho báu nắp chai của chúng tôi hay không.
"Mày có nghĩ là họ đang đói không?" Thằng Béo hỏi, mặt nó lộ vẻ lo lắng. "Tiếng rít đó nghe giống như bụng tao lúc chưa được ăn cơm ấy."
Tôi gật đầu, ra dáng một chuyên gia giải mã:
"Có lẽ họ đang yêu cầu tiếp tế lương thực. Tao nghĩ mình nên nhét một ít bánh quy vào cái khe đằng sau máy."
Nói là làm, chúng tôi bẻ vụn những mẩu bánh in khô khốc, cẩn thận nhét chúng qua những khe tản nhiệt của chiếc radio. Chúng tôi tin rằng những mẩu bánh ấy sẽ rơi đúng vào bàn ăn của những người tí hon đang bận rộn phát sóng bên trong. Sau khi "tiếp tế" xong, tiếng nhiễu sóng có vẻ vẫn không dừng lại, thậm chí chiếc radio còn phát ra một mùi thơm nhẹ của bánh bị nướng nóng bởi bóng đèn điện tử bên trong.
"Thấy chưa? Họ đang nấu ăn đấy!" tôi reo lên khe khẽ.
Cái Tí bước vào, thấy hai thằng con trai đang quỳ rạp trước cái máy cũ, nó nhếch mép cười – một cái cười đầy vẻ bề trên của một đứa con gái luôn cho rằng mình thực tế hơn đám con trai mơ mộng.
"Hai đứa mày ngốc quá. Trong đó chẳng có ai cả. Chỉ có dây điện và những cái tụ thôi. Bố tao bảo tiếng nói được truyền từ một cái cột rất cao ở trên phố về đây."
"Cột cao?" Thằng Béo khịt mũi. "Làm sao tiếng nói bò lên cột được mà về đây? Mày lại nghe người lớn lừa rồi. Trong này rõ ràng có người. Tao còn nghe thấy tiếng họ thở giữa các đoạn nhạc cơ mà!"
Cái Tí không cãi lại, nó chỉ ngồi xuống, đưa tay chạm vào chiếc ăng-ten. Đột nhiên, khi tay nó chạm vào kim loại, tiếng rè rè biến mất, nhường chỗ cho giọng một cô phát thanh viên đang kể chuyện cổ tích. Giọng cô ấy trong vắt, đều đặn như tiếng suối chảy, kể về một cung điện pha lê dưới đáy biển.
Ba đứa chúng tôi bỗng chốc im bặt. Cả căn phòng như biến mất, chỉ còn lại giọng nói ấy dẫn dắt chúng tôi đi qua những rạn san hô, gặp gỡ những nàng tiên cá và chiến đấu với lũ bạch tuộc khổng lồ. Lúc đó, tôi nhận ra một điều kỳ diệu: những con người tí hon bên trong chiếc radio không hề giam giữ cơ thể họ, họ giam giữ những giấc mơ. Họ dùng âm thanh để vẽ nên những thế giới mà mắt thường không thể nhìn thấy.
Người lớn dùng radio để cập nhật thực tại – những thứ như giá lúa, dự báo thời tiết hay tin tức chiến sự xa xôi. Còn chúng tôi dùng radio để thoát ly thực tại. Sự khác biệt nằm ở chỗ: người lớn chỉ nghe những gì họ cần biết, còn trẻ con nghe những gì họ muốn thấy.
"Thành ơi," cái Tí thì thầm khi câu chuyện kết thúc bằng một bản nhạc không lời du dương. "Mày có nghĩ là khi mình lớn lên, giọng của mình cũng sẽ chui được vào cái hộp này để kể chuyện cho những đứa trẻ khác nghe không?"
"Tao sẽ kể về vương quốc dưới gầm giường của mình," tôi đáp, cảm thấy một luồng cảm hứng dạt dào chảy qua lồng ngực. "Tao sẽ kể về những đồng tiền lá mít và trận chiến với con ngỗng già. Để những đứa trẻ khác biết rằng chúng không đơn độc trong cuộc chiến với người lớn."
Nhưng bi kịch ập đến vào buổi tối, khi bố tôi bật đài để nghe tin tức. Thay vì giọng nói của ông phát thanh viên quen thuộc, chiếc radio phát ra những tiếng kêu lục cục, rồi một làn khói mỏng bốc lên kèm theo mùi bánh nướng cháy khét lẹt. Những mẩu bánh in của chúng tôi đã làm chập mạch hệ thống "tiếp tế lương thực".
Bố tôi hốt hoảng rút phích điện, lật ngược chiếc máy lên và những vụn bánh rơi ra lả tả. Tôi và thằng Béo đứng nép vào góc tường, run rẩy chờ đợi một trận lôi đình.
Bố nhìn đống vụn bánh, rồi nhìn hai "kẻ khủng bố" đang đứng im lìm. Bố không quát, bố chỉ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự bất lực trước sự sáng tạo quá mức của con trai mình.
"Hai thằng bây định... nuôi cái đài bằng bánh in à?"
"Con... con sợ những người bên trong bị đói ạ," tôi lí nhí trả lời.
Bố lặng im một hồi lâu, rồi bố bật cười. Đó là một điệu cười giòn tan, khác hẳn với vẻ nghiêm nghị hằng ngày. Bố đặt chiếc radio xuống bàn, xoa đầu tôi:
"Những người bên trong đó họ không ăn bánh đâu con. Họ ăn... sự chú ý của người nghe. Chỉ cần con lắng nghe họ thật kỹ, họ sẽ sống mãi."
Câu nói đó của bố theo tôi suốt cả những năm tháng sau này. Hóa ra, sự sống của một sự vật hay một con người đôi khi không phụ thuộc vào vật chất, mà phụ thuộc vào việc có ai đó đang lắng nghe họ hay không. Một chiếc radio hỏng vẫn có thể là một kho báu nếu ta biết tưởng tượng, và một con người vẫn còn tồn tại nếu ký ức về họ vẫn được kể lại.
Đêm đó, tôi nằm nghe tiếng gió rít qua khe cửa, âm thanh ấy nghe rất giống tiếng nhiễu sóng ban trưa. Tôi nhắm mắt lại, tự mình phát đi một tín hiệu bí mật vào khoảng không: "Đây là trạm phát sóng của Thành. Chúc những người ở hành tinh khác ngủ ngon và đừng quên ăn bánh quy trong mơ nhé."
Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là tin rằng mình có thể nuôi dưỡng cả thế giới bằng một mẩu bánh bẻ đôi.