Thế giới của trẻ con là một cuộc kiến tạo không ngừng nghỉ. Khi người lớn nhìn thấy một mái tôn rỉ sét cũ kỹ che cho cái kho chứa đồ sau nhà, họ chỉ thấy một đống phế liệu cần phải dỡ bỏ hoặc lo lắng nó sẽ dột khi mùa mưa tới. Nhưng với ba đứa chúng tôi – tôi, Tèo "Răng Sún" và con Tí "Điệu" – đó lại là một "Đấu trường La Mã" rực lửa, nơi những huyền thoại thể thao được khai sinh giữa tiếng ầm ĩ của kim loại và cái nóng hầm hập của mặt trời mùa hè.
"Chào mừng các bạn đến với Đại hội thể thao Olympic... Ngõ Cụt!"
Tèo đứng trên một chồng gạch cao, tay cầm cái loa làm bằng lá chuối cuốn lại, dõng dạc tuyên bố. Nó mặc một cái quần đùi sứt chỉ nhưng phong thái thì không khác gì một vị chủ tịch ủy ban thể thao quốc tế.
Mái tôn nhà tôi có một đặc điểm là hơi dốc và rất... kêu. Chỉ cần một bước chân nhẹ nhàng cũng đủ tạo ra âm thanh "uỳnh uỳnh" như sấm đánh. Điều này biến mọi trò chơi trên đó trở thành một trải nghiệm âm thanh cực kỳ phấn khích, dẫu cho mẹ tôi thường xuyên hét lên từ trong bếp rằng chúng tôi sẽ làm sập nhà hoặc rơi xuống đất gãy cổ.
"Môn thi đầu tiên: Chạy vượt chướng ngại vật qua những lỗ thủng!"
Tôi hăng hái xung phong. Chướng ngại vật thực ra là những chỗ tôn đã mục nát, nếu không cẩn thận bước vào đó, chân bạn sẽ lọt thỏm xuống dưới, và cái kết là một trận đòn nảy lửa từ bố. Chúng tôi phải chạy thật nhanh từ đầu này sang đầu kia mái nhà, khéo léo né tránh những "cái bẫy" tử thần và những vũng nước đọng đen ngòm.
"Binh đang dẫn đầu! Anh ấy lướt đi như một con mèo rừng... À không, như một con thạch sùng khổng lồ!"
Tèo bình luận nhiệt tình. Tôi cảm thấy gió thổi lướt qua tai, mùi gỉ sắt nồng nặc trộn lẫn với mùi nắng gắt tạo nên một thứ hương vị của chiến thắng. Ở độ cao ba mét so với mặt đất, tôi thấy mình như đang đứng trên đỉnh thế giới. Tôi thấy bà cụ Tứ đang nhặt rau sau vườn, thấy con mèo mướp đang ngủ trưa trên bờ tường, và thấy cả một bầu trời rộng lớn mà những kẻ đi dưới đất không bao giờ cảm nhận hết được.
Đến lượt con Tí "Điệu" thi môn "Thể dục dụng cụ trên mái dốc". Nó quàng một dải ruy băng hồng lấy từ đuôi con búp bê, bắt đầu thực hiện những động tác xoay người mà nó tự gọi là "thiên nga tung cánh".
"Cẩn thận kìa Tí! Chỗ đó trơn lắm!"
Tôi hét lên, nhưng đã quá muộn. Con Tí trượt chân, mông đập mạnh xuống mái tôn tạo ra một âm thanh "OÀNH" chấn động cả khu xóm. Nó trượt dài xuống tận mép mái và chỉ dừng lại nhờ bám vào thanh xà gồ rỉ sét.
"Hu hu... Đau quá... Tao không làm thiên nga nữa đâu, tao làm vịt bầu đây!"
Con Tí mếu máo, khuôn mặt lấm lem bụi than và nhọ nồi. Chúng tôi vội vàng bò lại gần, kéo nó lên. Đầu gối nó trầy da, máu rỉ ra đỏ tươi. Nhưng trong thế giới của chúng tôi, vết sẹo trên đầu gối không phải là nỗi đau, nó là tấm huy chương công nhận bạn đã dám dấn thân vào những cuộc chơi mạo hiểm.
"Nín đi Tí, để tao dùng 'nước thánh' xức cho mày."
Tèo lấy ra một chai nhựa chứa nước lã pha với vài cánh hoa mười giờ nát bét. Nó vẩy nước lên vết thương của con Tí với vẻ mặt vô cùng thành kính. Lạ kỳ thay, con Tí nín bặt, nó nhìn vết thương rồi nhìn chúng tôi, rồi cả ba đứa lại cùng cười sặc sụa dưới cái nắng đổ lửa.
Người lớn luôn sợ chúng tôi bị ngã. Họ xây những bức tường cao, lắp những hàng rào sắt và luôn miệng dặn "ngồi im một chỗ cho lành". Họ quên mất rằng, để học được cách đứng vững, một đứa trẻ cần phải biết cảm giác của sự trượt ngã. Mái tôn rỉ sét chính là bài học đầu tiên về sự cân bằng. Bạn phải biết lúc nào nên chạy nhanh, lúc nào nên bò chậm, và lúc nào nên bám thật chắc để không bị cuộc đời quăng quật xuống đất.
Chiều hôm đó, khi bố đi làm về và phát hiện ra những vết lõm mới trên mái tôn, bố đã nổi trận lôi đình. Bố xách tai tôi lên, giọng ầm ầm như sấm:
"Hết chỗ chơi rồi hay sao mà leo lên đấy? Muốn gãy tay gãy chân để bố nuôi báo báo cô cả đời à?"
Tôi cúi đầu im lặng, nhưng trong lòng lại nghĩ khác. Bố ơi, bố có biết rằng trên mái nhà đó, con đã thấy những điều mà bố không thể thấy từ văn phòng của bố không? Con đã thấy sự tự do của loài chim, thấy sự dũng cảm của thằng Tèo và sự kiên cường của con Tí. Mái tôn này có thể cũ, có thể rỉ sét, nhưng nó là bệ phóng cho những giấc mơ bay cao của chúng con.
Đại hội thể thao kết thúc bằng một "bữa tiệc" kem que mua bằng tiền tiết kiệm của ba đứa. Chúng tôi ngồi dưới bóng râm của cây khế, nhìn lên mái tôn đang tỏa nhiệt hầm hập. Tôi chợt nhận ra, cuộc đời này cũng giống như cái mái tôn đó vậy. Nó không bằng phẳng, nó đầy những lỗ thủng và đôi khi khiến ta bị bỏng rát. Nhưng nếu ta có đủ can đảm để bước lên, ta sẽ thấy một tầm nhìn tuyệt đẹp.
Bây giờ, khi đứng trên sân thượng của những tòa nhà chọc trời lộng lẫy, chân đi giày tây bóng lộn, tôi vẫn thỉnh thoảng nhớ về cái cảm giác nóng rát của đôi chân trần trên mái tôn năm ấy. Tôi nhớ tiếng "uỳnh uỳnh" của kim loại, nhớ mùi gỉ sắt và nhớ cả những vết sẹo đã mờ dần theo thời gian.
Hóa ra, những người thành công nhất không phải là những người chưa từng ngã, mà là những người đã từng ngã trên một "mái tôn rỉ sét" của tuổi thơ và biết cách tự đứng dậy bằng "nước thánh" của tình bạn và sự hồn nhiên.