MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Đứa Trẻ Trên Mái NhàChương 12: Kho báu nằm trong chiếc hộp bánh quy gỉ sét

Những Đứa Trẻ Trên Mái Nhà

Chương 12: Kho báu nằm trong chiếc hộp bánh quy gỉ sét

1,109 từ · ~6 phút đọc

Mỗi đứa trẻ đều là một kẻ thu gom ký ức vĩ đại. Chúng tôi không thu thập kim cương hay cổ phiếu, chúng tôi thu thập những thứ mà người lớn gọi là "rác" nhưng với chúng tôi, đó là cả một gia tài. Và nơi cất giữ gia tài ấy, không gì lý tưởng hơn là một chiếc hộp bánh quy bằng thiếc cũ, đã bắt đầu xuất hiện những vệt gỉ sét ở bốn góc.

Chiếc hộp của tôi có in hình một cô gái mặc váy xòe đang khiêu vũ, nhưng màu sắc đã phai nhạt đến mức cô gái trông như đang nhảy múa trong sương mù. Tôi giấu nó dưới gầm giường, sâu trong góc tối nhất, nơi ngay cả cây chổi của mẹ cũng hiếm khi chạm tới.

"Binh, cho tao xem kho báu của mày đi! Tao hứa sẽ không nói cho ai biết đâu, kể cả con Tí."

Tèo "Răng Sún" thì thầm, mắt nó sáng rực như mắt mèo trong đêm.

Tôi lưỡng lự một hồi rồi cũng lôi "vương quốc" của mình ra. Nắp hộp mở ra với một tiếng "kít" khô khốc, tỏa ra mùi kim loại cũ và mùi của thời gian bị giam cầm. Tèo nín thở nhìn vào bên trong.

"Oa... Nhiều thứ thế!"

Đầu tiên là một viên bi ve có vân màu đỏ rực như lửa. Đó là viên bi "bách chiến bách thắng" của tôi, viên bi đã giúp tôi thu phục được hàng tá bi của bọn thằng Hùng "Béo" xóm trên. Với người lớn, nó chỉ là một mẩu thủy tinh tròn. Với tôi, nó là thanh gươm của một vị tướng.

Tiếp theo là một chiếc vỏ ốc biển nhỏ xíu, xù xì. "Cái này ở đâu ra thế?" Tèo hỏi.

"Ông nội tao cho đấy. Ông bảo nếu áp tai vào nó, mày sẽ nghe thấy tiếng sóng biển của bốn mươi năm trước."

Tèo vội vàng áp chiếc vỏ ốc vào tai, mặt nó nghệch ra vì kinh ngạc. "Tao nghe thấy thật này! Hình như có cả tiếng hải âu nữa!" Thực ra đó chỉ là tiếng gió lùa qua kẽ hở, nhưng trong thế giới của chúng tôi, sự thật luôn xếp sau trí tưởng tượng một bậc.

Trong hộp còn có một chiếc nắp chai nước ngọt bị ép bẹt (huy chương chạy bộ), một mẩu bút chì màu xanh ngắn ngủn (dùng để vẽ bản đồ kho báu), và một chiếc lá khô đã ép phẳng phiu từ mùa thu năm ngoái. Đặc biệt nhất là một bức ảnh cũ bị ố vàng, chụp tôi và bố đang đứng trước cổng vườn bách thú, cả hai đều cười tươi rói với hàm răng sún như nhau.

"Mày có thấy mình giàu không Binh?" Tèo hỏi, tay nó mân mê viên bi ve.

"Giàu chứ! Nếu có chiến tranh hay tận thế, tao chỉ cần ôm cái hộp này chạy đi là đủ sống rồi."

Tôi trả lời một cách đầy tự tin. Lúc đó, tôi thực sự tin rằng giá trị của một con người nằm ở những kỷ niệm mà họ nâng niu trong những chiếc hộp sắt.

Nhưng rồi một ngày, "thảm họa" ập đến. Mẹ tôi quyết định tổng vệ sinh nhà cửa để đón Tết. Mẹ lôi tất cả những thứ "linh tinh" dưới gầm giường ra. Khi tôi đi học về, tôi thấy chiếc hộp bánh quy của mình đang nằm chỏng chơ trong túi rác ngoài cửa ngõ.

"Mẹ ơi! Hộp của con!"

Tôi hét lên, lao tới giật lại cái hộp như một người mẹ bảo vệ đứa con của mình.

"Cái hộp gỉ sét ấy giữ làm gì hả con? Bẩn thỉu lắm, toàn rác là rác. Để mẹ mua cho cái hộp nhựa mới mà đựng bút."

Mẹ nhìn tôi với vẻ không hiểu nổi. Mẹ không hiểu rằng chiếc hộp nhựa mới toanh kia dù có đẹp đến đâu cũng không thể chứa đựng được tiếng sóng biển của bốn mươi năm trước, không thể chứa đựng được linh hồn của những trận chiến bi ve oanh liệt. Mẹ chỉ thấy cái gỉ sét bên ngoài, còn tôi thấy cái lấp lánh bên trong.

Tôi ôm cái hộp vào lòng, nước mắt chực trào ra. Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự xung đột sâu sắc giữa hai thế giới: Thế giới của những giá trị sử dụng và thế giới của những giá trị tâm hồn. Người lớn luôn muốn dọn dẹp cuộc sống của họ cho thật ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng vô tình họ đã vứt bỏ đi những mảnh ghép quan trọng nhất tạo nên chính họ.

"Thôi được rồi, không vứt thì thôi. Nhưng phải lau sạch đi rồi cất vào tủ, đừng có vứt dưới gầm giường nữa!" Mẹ thở dài, nhượng bộ trước sự quyết liệt của tôi.

Đêm đó, tôi nằm ôm chiếc hộp bánh quy đi ngủ. Tôi chợt nghĩ, sau này khi mình lớn lên, liệu mình có giống mẹ không? Liệu mình có coi những kỷ vật là rác rưởi và coi những tờ hóa đơn là quan trọng không?

Bây giờ, khi đã là một người đàn ông trưởng thành, tôi sở hữu những chiếc két sắt kiên cố với mật mã phức tạp để đựng giấy tờ nhà đất, hợp đồng và trang sức. Nhưng thật lạ kỳ, chưa một lần nào tôi cảm thấy mình "giàu" như cái đêm ôm chiếc hộp bánh quy gỉ sét dưới gầm giường năm ấy.

Có những lúc mệt mỏi vì những cuộc đua tranh tiền tài, tôi lại tìm về góc tủ cũ, mở chiếc hộp bánh quy (nay đã gỉ đen gần hết) ra. Viên bi ve vẫn ở đó, chiếc vỏ ốc vẫn ở đó. Và khi áp tai vào vỏ ốc, tôi không còn nghe thấy tiếng hải âu nữa, mà tôi nghe thấy tiếng cười của thằng Tèo, nghe thấy tiếng càu nhàu của mẹ, và nghe thấy tiếng trái tim mình của những năm tháng chưa bị "bụi người lớn" che mờ.

Kho báu thực sự không nằm ở những gì ta có thể bán được, mà nằm ở những gì ta không nỡ vứt đi. Chiếc hộp bánh quy gỉ sét chính là một chiếc tàu phá băng, giúp tôi đi xuyên qua lớp băng giá của sự trưởng thành để tìm về với bản ngã hồn nhiên nhất của mình.

Cảm ơn mẹ đã không vứt nó đi ngày ấy, để hôm nay, tôi vẫn còn một "vương quốc" để trở về mỗi khi thấy mình lạc lối giữa thế giới của những người lớn quá đỗi ngăn nắp nhưng đôi khi lại thật trống rỗng.