Thế giới của chúng tôi khi ấy được giới hạn bởi hai đầu của một con ngõ nhỏ trải nhựa bong tróc. Một đầu thông ra đường lớn – nơi có những chiếc xe tải ầm ầm bụi bặm mà mẹ luôn dặn "không được lại gần", đầu còn lại là một ngõ cụt với một bức tường cao vút phủ đầy rêu xanh. Đối với người lớn, bức tường đó là điểm kết thúc của sự di chuyển. Nhưng đối với ba đứa tôi, đó là điểm bắt đầu của một huyền thoại.
"Tao nghe nói sau bức tường đó là một khu rừng già có những con chim biết nói tiếng người!"
Tèo "Răng Sún" tuyên bố chắc nịch khi chúng tôi đang họp đội quân viễn chinh tại căn cứ địa – chính là gốc cây dâu tằm nhà bà cụ Tứ.
Con Tí "Điệu" thì không đồng tình, nó chu mỏ:
"Không phải rừng đâu. Sau đó là một lâu đài bị bỏ hoang của một nàng công chúa bị nguyền rủa. Mẹ tao bảo vùng đó thiêng lắm, trẻ con không được bén mảng tới."
Lời cảnh báo của mẹ con Tí chỉ làm tăng thêm tính hấp dẫn của cuộc phiêu lưu. Người lớn thường dùng những từ như "thiêng", "nguy hiểm", "cấm" để che giấu những kho báu tuyệt vời nhất mà họ không muốn chúng tôi tìm thấy. Thế là, chúng tôi quyết định tổ chức một cuộc viễn chinh để khám phá xem thực sự có gì ở phía bên kia bức tường.
Trang bị của chúng tôi gồm có: Một cây gậy tre (để xua đuổi quái vật), một chiếc đèn pin hết pin (để trông cho oai), và ba túi bóng chứa đầy kẹo bột – lương thực dự trữ cho hành trình kéo dài khoảng... năm mươi mét.
Cuộc hành trình bắt đầu vào lúc hai giờ chiều, khi nắng gắt nhất và mọi người lớn đều đang lơ mơ trong giấc ngủ trưa. Con ngõ cụt lúc này trở nên dài hun hút và im lặng đến lạ thường. Tiếng bước chân của ba đứa trẻ vang lên trên mặt nhựa nóng hổi nghe như tiếng trống trận.
"Này Binh, mày có thấy cái bóng của mình dài ra không? Hình như bức tường đang hút chúng mình vào đấy!"
Tèo run rẩy nói, tay nắm chặt cây gậy tre. Tôi cũng thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Sự sợ hãi là một loại gia vị lạ kỳ, nó khiến mọi thứ xung quanh trở nên sắc nét và bí ẩn hơn. Mỗi vết nứt trên tường bỗng biến thành hình thù của một con quái vật, mỗi chiếc lá khô bay theo gió cũng làm chúng tôi giật thót mình.
Khi cách bức tường chỉ còn vài bước chân, chúng tôi dừng lại. Bức tường cao quá đầu người, xám xịt và lạnh lẽo. Những mảng rêu xanh bám trên mặt đá trông giống như những tấm bản đồ cổ xưa dẫn đến một thế giới khác.
"Ai sẽ leo lên trước?"
Cả ba đứa nhìn nhau. Sự dũng cảm thường biến mất rất nhanh khi đối mặt với thực tế. Cuối cùng, với tư cách là đội trưởng (tự phong), tôi quyết định để Tèo làm bệ phóng, tôi sẽ leo lên vai nó để nhìn qua phía bên kia.
Cảm giác khi đầu tôi nhô lên khỏi mép tường thật khó tả. Gió thổi mạnh hơn, và một mùi hương lạ lẫm – mùi của lá mục, mùi của sự hoang dại – sộc vào mũi. Tôi nheo mắt nhìn.
Phía bên kia không có rừng già chim nói tiếng người, cũng không có lâu đài công chúa. Đó chỉ là một mảnh vườn rộng bị bỏ hoang với những cây dại mọc cao lút đầu người, một vài chiếc lốp xe cũ nằm lăn lóc và một cái ao nhỏ đầy bèo tấm. Nhưng trong mắt tôi lúc đó, đó là cả một vương quốc bị lãng quên.
"Thấy gì không Binh? Thấy công chúa không?"
Con Tí sốt ruột hỏi từ phía dưới.
"Không có công chúa... nhưng có một cái ao xanh ngắt và hàng ngàn con bươm bướm!"
Tôi hét lên, giọng lạc đi vì phấn khích. Ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy mình giống như Colombus đã tìm ra châu Mỹ. Chúng tôi đã vượt qua giới hạn của thế giới cũ để chạm tay vào một vùng đất chưa được đặt tên.
Nhưng cuộc viễn chinh kết thúc nhanh hơn dự kiến khi tiếng loa phát thanh của xóm vang lên, báo hiệu giờ đi học thêm đã đến. Chúng tôi vội vã rút quân, chạy thục mạng về nhà với mồ hôi nhễ nhại và những vết xước trên đầu gối.
Tối hôm đó, khi bố hỏi tôi chiều nay làm gì, tôi chỉ đáp gọn lỏn:
"Con đi viễn chinh ạ."
Bố cười, xoa đầu tôi:
"Ngõ có mấy mét mà viễn chinh cái nỗi gì. Lại sang nhà thằng Tèo chơi chứ gì?"
Tôi không cãi lại, chỉ mỉm cười thầm kín. Bố làm sao hiểu được. Với người lớn, khoảng cách được đo bằng mét, bằng kilômét. Còn với trẻ con, khoảng cách được đo bằng lòng dũng cảm và trí tưởng tượng. Con ngõ cụt có thể chỉ dài năm mươi mét trên bản đồ của bố, nhưng trong thế giới của tôi, nó là con đường tơ lụa, là đại dương mênh mông dẫn đến những vùng đất không có dấu chân người lớn.
Sau này, khi đã đi qua hàng ngàn kilômét, đứng trước những danh lam thắng cảnh lộng lẫy nhất thế giới, tôi lại thấy mình không còn cảm giác phấn khích như cái ngày đứng trên vai thằng Tèo để nhìn qua bức tường rêu ấy nữa. Bởi vì khi lớn lên, bức tường trong tâm trí chúng ta cũng cao lên theo, và chúng ta thường sợ bị ngã đến mức không dám thử một lần leo lên để nhìn xem phía bên kia có gì.
Cuộc viễn chinh năm ấy đã dạy tôi rằng: Thế giới chỉ thực sự cụt khi chúng ta ngừng tò mò. Và đôi khi, những kho báu vĩ đại nhất lại nằm ngay sau bức tường mà mọi người vẫn bảo là "chẳng có gì đâu".