Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm vào mảnh lụa đỏ, những sợi tơ trắng bạc bao quanh nó bắt đầu co thắt, tỏa ra một cảm giác bồn chồn lạ thường. Theo bản năng, cô định thốt lên những lời an ủi về một tình yêu chung thủy sắt son, về một người phụ nữ đã dùng cả cuộc đời để chờ đợi một bóng hình. Nhưng Thẩm Mặc đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, cái lạnh từ đôi bàn tay không bóng của anh như một dòng nước đá dội thẳng vào tâm thức đang xao động của Tiêu Tiêu. Anh yêu cầu cô nhìn sâu hơn vào những kẽ hở của sợi dệt, đừng nhìn vào màu đỏ rực rỡ của hy vọng, mà hãy nhìn vào những đường kim lỗi nhịp ở phía mặt trái mảnh vải.
Một lần nữa, nhãn quan Mặc Niệm kéo Tiêu Tiêu trở lại Thượng Hải năm 1940, nhưng lần này góc nhìn của cô không còn đặt vào người phụ nữ thợ may nữa. Cô thấy mình đứng ở phía sau chàng sĩ quan trong đêm trước buổi hành quân. Anh ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, viết một bức thư với bàn tay run rẩy, rồi lại vò nát. Trên gương mặt trẻ tuổi ấy không chỉ có sự quyết tâm của một người lính, mà còn có nỗi khiếp sợ tột cùng của một người biết chắc mình sẽ không có ngày trở về. Anh biết chiến trường là một hố đen không đáy, và việc bắt cô chờ đợi chính là một loại cực hình tàn nhẫn nhất mà một người đàn ông có thể dành cho người mình yêu.
Tiêu Tiêu sững sờ khi thấy hình ảnh chàng sĩ quan lén lẻn vào tiệm may trong đêm tối, nhìn chiếc sườn xám đỏ đang thành hình trên giá gỗ. Anh đưa tay định chạm vào nhưng rồi lại rụt về. Trong thâm tâm anh lúc đó, một lời cầu khẩn vang lên mãnh liệt, át cả tiếng gió gào thét ngoài cảng. Anh không muốn cô giữ chiếc áo này như một vật đính ước, anh muốn cô cắt vụn nó đi, muốn cô yêu một người khác và sống một cuộc đời bình phàm không có bóng dáng của anh. Lời chưa nói thực sự đang rung động mãnh liệt trong những sợi tơ Mặc Niệm không phải là một lời thề non hẹn biển, mà là một lời khẩn cầu giải thoát: Hãy quên em đi.
Sự thật này làm đảo lộn hoàn toàn suy nghĩ của Tiêu Tiêu. Hóa ra, sự dở dang của chiếc áo suốt tám mươi năm qua không phải vì người đàn ông thất hứa, mà vì tâm niệm của anh quá lớn, nó đã ám vào mảnh vải để ngăn cản người phụ nữ hoàn thiện nó. Anh không muốn chiếc áo được mặc lên, vì khi mặc nó, cô sẽ chính thức trở thành người phụ nữ của một bóng ma. Sự im lặng của anh trên chiến trường và sự dang dở của mảnh vải này chính là nỗ lực cuối cùng của anh để đẩy cô về phía tương lai, dù cô đã chọn cách từ chối nó để sống trong quá khứ.
Tiêu Tiêu run rẩy buông tay khỏi mảnh lụa. Cô nhìn chàng trai trẻ đang đợi câu trả lời và nhận ra sự chữa lành ở đây mang một hình hài thật tàn khốc. Thẩm Mặc khẽ nói rằng đôi khi lòng tốt vĩ đại nhất lại mang diện mạo của sự phũ phàng, và nhiệm vụ của người trông giữ không phải là dệt tiếp giấc mộng đẹp, mà là đánh thức người ta khỏi cơn mơ đã quá dài. Anh đưa cho Tiêu Tiêu một chiếc kéo đồng cổ kính, cán kéo lạnh ngắt và nặng nề.
Cô hiểu mình phải làm gì. Để tháo gỡ nút thắt của thời gian, cô không thể may tiếp chiếc áo. Tiêu Tiêu hít một hơi thật sâu, cô không cắt nát mảnh vải, mà nhẹ nhàng cắt đứt những sợi tơ trắng bạc đang quấn chặt lấy nó. Khi sợi tơ cuối cùng đứt lìa, sắc đỏ của mảnh lụa bỗng dịu đi, không còn nhức nhối như máu tươi mà trở nên trầm mặc như một kỷ niệm đã ngủ yên. Chàng trai trẻ đột nhiên cảm thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng, và trong không gian của Mặc Niệm Đường, một tiếng thở dài nhẹ nhõm như gió thoảng qua tai họ. Lời chưa nói đã được chuyển giao, không phải là sự kết nối, mà là sự buông tay để cả hai linh hồn được tự do.