Mai thức dậy khi mặt trời đã lên cao. Ánh sáng vàng nhẹ len qua khe cửa sổ, chiếu thành những dải mỏng trên sàn gỗ cũ. Một làn gió biển mang hơi ẩm mằn mặn khẽ thổi vào phòng, khiến cô nhận ra đây không còn là căn phòng chật chội ở thành phố nữa.
Không còn tiếng xe cộ ồn ào. Không còn những buổi sáng vội vã.
Chỉ có tiếng sóng xa xa và sự tĩnh lặng mới mẻ bao quanh.
Mai ngồi dậy, ôm đầu gối trong giây lát. Dù thân thể đã rời khỏi thành phố, tâm trí cô vẫn mang theo nhiều mảnh vụn của nỗi buồn. Nhưng ít nhất hôm nay, cô không cảm thấy ngột ngạt.
Cô bước ra ngoài hiên. Cả khoảng sân nhỏ ngập nắng, những cánh hoa giấy đã rơi đầy lối đi. Mai cúi xuống nhặt một cánh hoa mỏng manh, khẽ xoay trong tay.
“Đẹp thật,” cô mỉm cười nhẹ.
Ngôi nhà này vốn được một người dì họ xa của mẹ để lại. Sau khi dì mất, giấy tờ sang nhượng lại cho gia đình Mai, nhưng chưa ai từng đến đây sinh sống. Mẹ từng nói đây là nơi bà cùng bạn bè nghỉ hè thuở trẻ. Câu chuyện ấy tưởng chừng chỉ là ký ức mơ hồ, vậy mà giờ chính Mai lại là người bước vào nó.
Cô dành buổi sáng để dọn dẹp. Căn nhà không lớn: một phòng ngủ, một phòng bếp nhỏ, phòng tắm và gian phòng khách nhìn ra vườn. Mọi thứ đều phủ một lớp bụi mỏng của thời gian.
Cằm áo vướng mùi gỗ cũ, nhưng Mai lại thấy dễ chịu đến lạ.
Khi đang lau chiếc tủ cạnh cửa sổ, cô bắt gặp một khung ảnh bị úp mặt. Mai nhặt lên, thổi lớp bụi đi. Trong ảnh là một nhóm ba người đứng cạnh nhau bên bãi biển—một cô gái trẻ, một người phụ nữ lớn tuổi, và… một chàng trai.
Khuôn mặt người phụ nữ khiến Mai khựng lại.
Không thể nhầm được.
Đó là mẹ cô, trẻ hơn hiện tại đến ba mươi năm.
“Thì ra mẹ từng hạnh phúc như vậy,” Mai thì thầm.
Còn người thanh niên đứng bên mẹ… cô không biết là ai. Mẹ chưa bao giờ kể điều gì liên quan đến người này.
Mai đặt khung ảnh lại, trong lòng vừa thấy ấm áp vừa se thắt.
Trên đời có những bí mật nhỏ mà người lớn không bao giờ kể cho con cái mình.
Cô tự hỏi: phải chăng mình đang bước tiếp phần câu chuyện dang dở nào đó của mẹ?
Buổi trưa, Mai pha một tách trà và ngồi trên chiếc xích đu gỗ dưới giàn hoa giấy. Nắng chiếu qua những kẽ lá, chạm nhẹ lên vai cô. Mọi thứ đều yên bình hơn cô tưởng.
Tự dưng, bụng cô réo lên.
Mai bật cười. “Phải đi mua ít đồ ăn thôi.”
Cô lấy túi xách và khóa cửa lại, men theo con dốc nhỏ dẫn về khu trung tâm thị trấn. Đường đi rợp bóng cây, gió biển phả vào mặt, mát lạnh. Mấy đứa trẻ chạy xe đạp ngang qua còn ngoái lại chào cô một tiếng ríu rít:
“Chị mới đến hả?”
Mai khẽ gật đầu.
Thị trấn này dễ thương thật.
Cô ghé vào tiệm tạp hoá nhỏ để mua vài món đồ, sau đó đi dạo thêm một vòng. Từ xa, biển sáng lên lấp lánh dưới nắng. Ngang qua quán cà phê NẮNG, Mai bất giác dừng lại.
Tấm biển gỗ vẫn ở đó, sắc nâu trầm ấm dưới nắng chiều. Qua lớp kính trong, cô thấy người thanh niên hôm qua—anh đang đứng sau quầy, tập trung pha chế. Ánh nắng từ khung cửa sổ hắt lên gương mặt nghiêng nghiêng của anh, khiến đường nét trở nên dịu dàng.
Không hiểu sao tim Mai hơi khựng một nhịp.
“Không phải tò mò đâu,” cô tự nhủ. “Chỉ là… trông anh ấy có vẻ thân thiện.”
Tiếng chuông gió leng keng khiến cô giật mình. Cô vội quay đi, nhưng một giọng nói trong trẻo cất lên:
“Chị vào uống thử không? Quán em mới mở hôm nay.”
Mai quay lại. Một cô bé tầm mười bảy tuổi đang đứng trước cửa, đôi mắt sáng và nụ cười tươi.
“Anh Duy đang pha mẻ bánh mới đó!”
Anh Duy?
Mai nháy mắt một cái.
Hoá ra tên anh là Duy.
Một phần trong cô muốn thử bước vào, ngồi xuống một góc ấm áp để cảm nhận hương vị thị trấn. Nhưng một phần khác lại thấy ngại.
Ngày đầu tiên, cô chỉ muốn nhẹ nhàng sống chậm lại.
“Để hôm khác nhé,” Mai cười nhỏ. “Chị còn phải về dọn nhà.”
Cô bé không thất vọng mà chỉ gật gù, vẫy tay chào:
“Lần sau nhất định ghé nha chị!”
Mai bước đi, nhưng không hiểu sao lòng có cảm giác ấm ấm lạ thường.
Khi quay lưng rời khỏi quán, bên trong, Duy tình cờ ngẩng đầu lên và nhìn theo cô. Ánh mắt anh dừng lại nơi dáng người nhỏ nhắn, mái tóc bay nhẹ trong gió. Một thoáng, anh nhíu mày — như thể có gì đó thân quen mà chưa gọi thành tên.
Bên ngoài, Mai không biết điều đó.
Cô chỉ nghe tiếng sóng biển đang vỗ nhịp đều đặn, như đang gọi cô trở về.
Một cuộc sống mới thật sự bắt đầu.