Buổi sáng hôm sau, Mai thức dậy sớm hơn mọi ngày. Không hiểu sao cô thấy tinh thần khá hơn, có lẽ vì tiếng sóng biển đều đều như bài hát ru dịu nhẹ. Cô rửa mặt, buộc tóc gọn, rồi quyết định xuống thị trấn mua thêm vài thứ cần thiết.
Trên đường đi, cô lại ngang qua quán cà phê NẮNG. Ánh nắng vẫn phủ lên tấm biển gỗ khiến nó trông như đang mỉm cười. Khung cửa kính mở hé, hương cà phê rang mới thoảng ra, thơm đến mức khiến Mai khựng lại.
Hôm qua cô từ chối lời mời, nhưng sáng nay… chẳng hiểu sao bước chân lại tự động rẽ vào.
Cô đẩy cửa.
Leng keng…
Tiếng chuông gió vẫn dịu dàng như hôm trước.
Không gian quán ấm áp, mang màu nâu trầm của gỗ, điểm thêm vài chậu cây nhỏ bên cửa sổ. Dưới ánh sáng vàng nhẹ, mọi thứ trở nên gần gũi đến lạ. Quán không lớn, nhưng từng chi tiết đều được chăm chút.
“Chị lại rồi nè!”
Cô bé hôm trước chạy ra từ phía quầy, đôi mắt sáng rực. “Em tưởng chị không đến luôn chứ!”
Mai bật cười. “Hôm nay chị rảnh hơn một chút.”
Cô bé dẫn cô đến một chiếc bàn cạnh khung cửa kính.
“Nơi này là đẹp nhất quán đó chị. Buổi sáng ngồi nhìn nắng chiếu xuống đẹp lắm.”
Mai gật đầu cảm ơn.
Thật sự đẹp. Ánh nắng chiếu thành những vệt lung linh xuống nền gỗ, khiến lòng cô cũng nhẹ hẳn.
Từ phía quầy, Duy bước ra. Áo sơ mi xắn tay, tạp dề màu be, mái tóc hơi rũ xuống trán. Anh đặt menu lên bàn trước mặt Mai.
“Chào em.”
Giọng anh trầm ấm, rất dễ nghe.
Mai hơi giật mình, có chút lúng túng. “À… chào anh.”
“Quán mới khai trương vài tuần thôi.” Duy mỉm cười. “Em đến thử hôm nay là anh vui rồi.”
“Em nghe nói ở đây có cacao nóng,” Mai nói nhỏ, ánh nhìn hơi né đi. “Cho em một ly đó nhé.”
Duy gật đầu nhẹ. “Được. Cacao ở đây đặc biệt, anh tự nấu. Em chờ chút.”
Anh quay lại quầy, động tác thuần thục đến đẹp mắt: múc bột cacao, khuấy đều trong nồi sữa nóng, thêm chút bọt mềm. Trông anh tập trung đến mức Mai bất giác nhìn theo, cảm giác như thời gian chậm lại.
Cô bé phục vụ ngồi xuống bên cạnh, chống cằm.
“Anh Duy nấu gì cũng ngon hết á. Nhưng cacao là tuyệt nhất!”
Mai bật cười. “Em là em gái anh hả?”
“Không ạ!” Cô bé lắc đầu. “Em là Hà, nhân viên. Anh Duy hiền lắm, ai trong thị trấn cũng thích ảnh.”
Mai gật đầu, mắt vẫn dõi về phía quầy.
Hiền… đúng là có cảm giác đó thật.
Một lát sau, Duy mang ra một ly cacao nóng, hơi nghiêng đầu nói:
“Cẩn thận nóng đấy.”
Hơi cacao bay lên, thơm dịu và ấm. Mai khẽ nhấp một ngụm.
Vị cacao đậm nhưng không gắt, ngọt vừa đủ, và sau cùng là lớp bọt mềm tan trong miệng.
Cô ngạc nhiên.
“Ngon thật.”
Duy cười. “Anh vui vì em thích.”
Ánh mắt Mai và anh chạm nhau trong một giây ngắn, nhưng đủ khiến cô thấy tim mình hơi lỡ một nhịp. Cô vội cúi xuống, giả vờ mải nhìn ly cacao.
“Em mới đến thị trấn à?”
Duy hỏi, giọng nhẹ nhàng.
“Dạ… mới đến hôm qua.” Mai đáp. “Em thuê căn nhà gỗ cuối con dốc.”
Anh ngẩng lên. “À, căn nhà có giàn hoa giấy đúng không?”
“Đúng rồi.”
“Ngày trước anh hay qua đó mua bánh của bà chủ cũ. Giờ em ở đó chắc thích lắm, chỗ đó yên bình mà đẹp.”
Mai mỉm cười khẽ. “Em cũng nghĩ vậy.”
Duy không hỏi thêm gì nữa, chỉ để một khoảng không vừa đủ thoải mái. Sự tinh tế ấy khiến Mai thấy nhẹ nhõm, không phải che giấu gì hay cố mở lòng.
Cô uống thêm một ngụm cacao, lòng ấm hơn cả ly nước.
Sau gần một giờ ngồi trong quán, Mai đứng dậy chuẩn bị về.
“Ly cacao hôm nay… cảm ơn anh,” cô nói nhỏ.
“Ừ.” Duy đáp, nụ cười hiền. “Nếu em thích, ngày mai lại ghé.”
Mai cầm túi, bước ra cửa.
Gió biển thổi vào, mang theo hơi mặn nhẹ nhàng. Khi cánh cửa đóng lại sau lưng, Duy vẫn nhìn theo bóng cô khuất dần trên con đường nhỏ.
Hà đứng cạnh trêu:
“Anh Duy nhìn người ta hoài à nha~”
Anh khẽ khựng, nhưng vẫn giữ giọng bình thản:
“Nhìn xem khách có cần giúp gì không thôi.”
Hà cười lớn.
“Dạ, em tin.”
Duy không đáp, chỉ quay lại quầy. Nhưng trong lòng anh… có gì đó vừa chạm nhẹ, mơ hồ nhưng rõ ràng.
Còn Mai, khi bước lên con dốc quen thuộc, lòng cô không hiểu sao ấm lạ.
Có thể do ly cacao.
Có thể do nắng.
Hoặc… có thể là vì nụ cười của ai đó.
Và cô biết — mình sẽ còn quay lại quán NẮNG.