MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNHỮNG NGÀY NẮNG KHÔNG CÓ ANHChương 4: LY CACAO NÓNG

NHỮNG NGÀY NẮNG KHÔNG CÓ ANH

Chương 4: LY CACAO NÓNG

817 từ · ~5 phút đọc

Buổi sáng nọ, thị trấn biển chìm trong lớp sương mỏng như một tấm khăn voan trải nhẹ lên mặt đất. Gió sớm mang hơi lạnh của biển thổi qua những hàng thông, khiến Mai co tay vào trong tay áo khi bước đến quán cà phê NẮNG. Hôm nay cô dự định ngồi lại lâu hơn để đọc nốt tài liệu xin việc ở thư viện.

Chuông cửa leng keng khi cô đẩy cửa bước vào. Không gian bên trong ấm áp và thoảng mùi cacao dịu ngọt. Duy đang lau quầy, vừa thấy Mai liền ngẩng đầu lên, đôi mắt đen hiền như dải biển lúc lặng sóng.

“Chào Mai,” anh cười nhẹ. “Hôm nay đến sớm nhỉ.”

Mai bối rối, không ngờ anh nhớ tên. “Vì trời lạnh quá, tôi muốn trốn vào đây một chút.”

“Vẫn món hôm trước?” Duy hỏi, tay đã với lấy chiếc cốc sứ màu trắng.

Mai định gật đầu, nhưng bất chợt một thoáng ngại ngùng khiến cô đổi ý: “Hôm nay… cacao nóng được không?”

“Được chứ.”

Cô chọn một góc gần cửa sổ. Ngoài kia, sương đang tan dần, lộ ra vài gợn sóng bạc mềm mại. Cô mở tập hồ sơ ra, nhưng tâm trí lại chẳng tập trung được. Mỗi lần ngẩng đầu nhìn về phía quầy, cô lại bắt gặp dáng Duy đang chăm chú khuấy cacao, như thể đang đặt cả sự tỉ mỉ vào một việc nhỏ bé.

Một lát sau, anh mang ly cacao đến. Trên mặt ly, bọt được vẽ thành một hình trái tim bé xíu.

Mai ngạc nhiên. “Anh… biết vẽ latte art cacao?”

“Không giỏi đâu,” Duy cười, hơi ngượng. “Nhưng hôm nay trời lạnh, tôi nghĩ thứ gì đó ấm áp sẽ khiến tâm trạng ai đó tốt hơn.”

Mai sững lại. Đã lâu rồi không ai làm điều gì nhỏ nhắn vì cô. Như thể trong cuộc sống của cô, những ân tình giản dị đã hiếm dần từ khi biến cố xảy ra.

Cô đưa ly cacao lên, hơi nóng tỏa ra làm đôi tay lạnh cóng ấm dần. Vị cacao không quá ngọt, pha chút đắng dịu, hòa cùng cảm giác lặng lẽ dễ chịu.

“Ngon không?” Duy hỏi.

“Ừm… ngon. Hơn tôi nghĩ.”

“Vậy thì tốt.” Anh gật đầu rồi trở về quầy, nhưng mỗi lần Mai liếc lên, cô lại thấy anh vô thức nhìn về phía mình, rồi vội quay đi như vừa bị bắt gặp làm chuyện gì đó không nên.

Một vị khách lớn tuổi bước vào gọi cà phê mang đi. Duy bận làm máy xay, tiếng động cơ ầm lên. Khi người khách rời đi, Duy quay lại bàn Mai.

“Em… à, Mai… xin việc ở thư viện à?”

Cô hơi giật mình vì không nghĩ anh chú ý. “À… đúng rồi. Tôi muốn tìm việc yên tĩnh một chút.”

“Thư viện thị trấn tốt lắm. Cô Lương – người quản lý – hơi nghiêm nhưng hiền.”

“Anh quen hả?”

“Tôi từng làm tình nguyện ở đó hồi cấp ba.”

Mai nhìn anh, bất giác thấy Duy không giống kiểu người chỉ biết cười hiền sau quầy pha chế. Ở anh có gì đó ấm, sâu, và hơi… buồn. Nhưng cô không dám hỏi.

Duy tiếp lời: “Nếu cần, tôi có thể giới thiệu cho. Nhưng không chắc giúp được nhiều.”

Mai lắc đầu, mỉm cười: “Không cần đâu. Nhưng cảm ơn anh.”

Cô không biết vì sao mình lại thấy dễ chịu như vậy. Cảm giác như lần đầu sau nhiều tháng, cô được đối xử bằng sự quan tâm không điều kiện.

Một cơn gió mạnh thổi qua làm cửa kính rung khẽ. Mai kéo áo khoác lại, vô tình để lộ vết trầy nhỏ trên cổ tay – dấu vết của khoảng thời gian cô muốn quên.

Duy nhìn thấy, ánh mắt thoáng sững lại rồi dịu xuống. Nhưng anh không hỏi, chỉ đặt nhẹ khăn giấy lên bàn.

“Trời lạnh dễ khô da, nhất là chỗ bị xước. Nhớ bôi thuốc nhé.”

Mai siết chặt ly cacao. Sự tinh tế ấy của anh khiến tim cô đập lệch một nhịp – không phải vì tình cảm, mà vì một sự dịu dàng mà lâu rồi cô mới được cảm nhận.

“Anh lúc nào cũng để ý như vậy à?” Mai hỏi nhỏ, nửa đùa nửa thật.

“Không đâu.” Duy nghiêng đầu, ánh mắt khẽ cong. “Chỉ khi thấy có người… cần được để ý thôi.”

Lần này thì Mai không giấu nổi sự ngượng ngùng. Cô vội cúi mặt xuống ly cacao đã vơi một nửa, nhưng nụ cười lại len lên khóe môi.

Ngoài cửa sổ, sương tan hết, trời bừng lên ánh nắng đầu ngày. Ánh sáng ngập vào quán, chiếu lên mái tóc Mai, khiến Duy lặng vài giây.

Có lẽ… anh cũng nhận ra một điều gì đó đang bắt đầu.

Và Mai thì biết rất rõ: ly cacao nóng hôm nay không chỉ làm ấm bàn tay cô — mà còn làm ấm cả trái tim đã ngủ quên quá lâu.