Sáng hôm sau, Mai thức dậy sớm hơn thường lệ. Ánh nắng đầu ngày chiếu xuyên qua cửa sổ gỗ của căn nhà nhỏ, rải xuống sàn những vệt vàng dịu. Cô ngồi dậy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của thị trấn biển. Hôm nay là ngày Mai chính thức đến thử việc ở thư viện.
Cô chọn một chiếc áo len màu be, quàng chiếc khăn mỏng, rồi bước ra khỏi nhà. Con đường đến thư viện đi dọc theo bờ biển, gió sớm mang theo mùi muối thoảng nhẹ. Những cửa hàng đã bắt đầu mở cửa, người dân chào nhau bằng giọng nói thân quen của một nơi mọi người đều biết mặt nhau.
Thư viện thị trấn nằm ở cuối con đường, một tòa nhà nhỏ màu trắng, mái ngói đỏ đã phai nắng. Mai đứng trước bậc thềm, hít sâu để bình tĩnh lại rồi đẩy cửa vào.
Chuông gió treo trên cửa rung lên khẽ.
“Chào cháu, Mai phải không?”
Một giọng nói trầm nhưng hiền từ cất lên. Cô Lương – quản lý thư viện – khoảng ngoài năm mươi, tóc búi gọn sau gáy, đeo cặp kính mảnh. Bà nhìn Mai bằng ánh mắt quan sát nhưng không quá nghiêm.
“Dạ, cháu chào cô. Hôm nay cháu đến để thử việc ạ.”
“Được, theo cô nào.”
Thư viện bên trong yên tĩnh đến mức Mai nghe rõ tiếng lật trang sách ở góc xa. Mùi giấy cũ, mùi gỗ, mùi gió biển… hòa lại thành thứ hương thơm đặc trưng không nơi nào có. Mai đứng giữa những kệ sách cao chạm trần mà cảm thấy lòng mình bình yên lạ.
“Công việc của cháu đơn giản thôi,” cô Lương nói. “Sắp xếp sách, ghi mượn trả, dọn lại bàn đọc. Nhưng ở đây quan trọng nhất là kiên nhẫn.”
Mai gật đầu. “Cháu sẽ cố gắng ạ.”
Cô bắt đầu buổi làm việc bằng việc sắp xếp lại giá sách phía tây – nơi lâu rồi chưa ai chỉnh lại. Khi di chuyển từng quyển sách, cô phát hiện nhiều mẩu giấy ghi chú của người đọc: lời chúc thi tốt, vài dòng tâm sự viết vội, thậm chí cả những lời tỏ tình vụng dại. Những điều ấy làm cô bất giác mỉm cười.
Được một lúc, cửa thư viện bật mở. Giọng một người đàn ông vang lên:
“Cô Lương ơi, con trả sách ạ!”
Mai ngẩng đầu – và bắt gặp Duy đang đứng cách cô chỉ vài bước, cầm hai quyển tiểu thuyết cũ trên tay. Anh thoáng sững lại rồi bật cười nhẹ.
“Mai? Em làm ở đây thật à?”
Cô đỏ mặt. “Ừm… hôm nay ngày đầu.”
“Hay quá. Ở đây hợp với em lắm.”
Câu nói đơn giản nhưng khiến Mai thấy tim mình dịu xuống. Cô đưa tay nhận sách từ anh. Ngay khoảnh khắc ngón tay họ chạm nhau, Duy hơi khựng lại rồi rút tay về, gãi đầu đầy ngại ngùng.
“Anh… tình cờ đi ngang thôi.” Duy nói, rõ ràng chẳng giống người “tình cờ” chút nào.
Mai bật cười. “Có ai mượn trả sách mà tình cờ sao?”
Duy bị nói trúng, mắt anh cong cong vì ngại. “Thì… biết em làm ngày đầu, nên ghé xem có ổn không.”
Cô không đáp, chỉ cúi xuống sắp xếp lại sách để che đi nụ cười đang lan trên môi.
Cô Lương quan sát cảnh ấy từ xa, khẽ mỉm một nụ cười hiểu chuyện, nhưng bà không nói gì.
Buổi chiều, Mai phụ sắp xếp kệ sách thiếu nhi. Những quyển truyện tranh đầy màu sắc khiến cô nhớ lại tuổi thơ, nhớ lại những ngày chưa có biến cố nào ập đến.
Đang cất sách, Mai chợt nghe giọng nhỏ nhẹ của cô Lương bên cạnh:
“Mai này, công việc gì cũng cần thời gian để quen. Nhưng cô thấy cháu có sự kiên nhẫn. Ở đây… cháu sẽ ổn.”
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng đủ để Mai cảm thấy lòng mình ấm lên. Ở thành phố, không ai nói với cô như vậy nữa.
Kết thúc buổi làm việc, Mai rời thư viện khi mặt trời đang lặn. Ánh chiều rọi xuống biển thành dải cam vàng rực. Gió mang theo hơi lạnh cuối ngày, nhưng lòng cô lại nhẹ hơn rất nhiều.
Đứng trước bậc thềm thư viện, cô bất ngờ thấy Duy đang dựa vào chiếc xe đạp cũ bên vỉa hè. Anh giơ tay vẫy.
“Đi về không? Anh chở về.”
Mai ngỡ ngàng. “Sao anh còn ở đây?”
“Thì… đi ngang thôi.”
“Anh lại tình cờ nữa hả?” Cô bật cười.
Duy chịu thua, thở dài: “Được rồi, được rồi. Anh đợi em.”
Mai nhìn anh, rồi nhìn con đường dài dẫn về nhà gỗ. Cô biết mình có thể từ chối, nhưng không hiểu sao hôm nay… cô không muốn.
“Vậy… chở em về nhé.”
Duy nở nụ cười nhẹ, nụ cười đủ làm hoàng hôn sau lưng anh trở nên mềm hơn.
Mai ngồi lên yên sau, tay khẽ bám vào áo anh. Chiếc xe đạp lăn bánh, đưa họ đi dọc theo bờ biển. Gió thổi, sóng hát, và trong khoảnh khắc ấy, Mai nhận ra: cuộc sống mới của cô đang thực sự bắt đầu.
Một cuộc sống có nắng, có biển… và có ai đó đang nhìn về phía cô bằng ánh mắt dịu dàng.