MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững vụ án của VictorChương 4: Những bánh răng của định mệnh

Những vụ án của Victor

Chương 4: Những bánh răng của định mệnh

2,321 từ · ~12 phút đọc

Tiếng gầm rú của đầu máy hơi nước vang lên khô khốc, xé tan bầu không khí đặc quánh của vùng thung lũng tuyết. Đoàn tàu khẽ rùng mình, những bánh răng thép khổng lồ bắt đầu nghiến lên đường ray sau nhiều giờ bị vây hãm. Ánh sáng của một ngày mới đang dần ló rạng ở phía chân trời, nhưng đó không phải là thứ ánh sáng rực rỡ của mùa hè mà là một dải màu xám xịt, lạnh lẽo, xuyên qua những đám mây chì nặng trĩu của một buổi sáng mùa đông châu Âu cuối thế kỷ.

Victor Sterling ngồi trong buồng riêng, chiếc gậy ba toong tựa vào thành ghế gỗ gụ. Trước mặt ông, trên chiếc bàn gấp nhỏ, là sơ đồ các toa tàu và danh sách hành khách đã được gạch dưới bằng mực đỏ. Ông nhìn chằm chằm vào những con số và sơ đồ, đôi mắt không lộ chút mệt mỏi dù đã thức trắng một đêm dài. Đối với ông, mỗi vụ án là một cỗ máy đồng hồ tinh xảo; nếu có một bánh răng lệch nhịp, toàn bộ hệ thống sẽ lộ ra kẽ hở.

Ông đứng dậy, bước ra hành lang. Đoàn tàu lúc này đang di chuyển với tốc độ chậm để vượt qua đoạn đường vừa được dọn tuyết. Victor tiến về phía toa hạng hai, nơi ngài tỷ phú người Ý – nhân chứng ngoại phạm của MacQueen – đang lưu trú. Ông cần xác minh một chi tiết cuối cùng về thời gian.

“Xin lỗi vì đã làm phiền ngài vào giờ này,” Victor nói khi người đàn ông Ý mở cửa với vẻ mặt ngái ngủ. “Tôi chỉ muốn xác nhận lại, tối qua ngài và ngài MacQueen đã thảo luận về việc gì vào lúc mười một giờ đêm?”

Người đàn ông Ý, một người buôn bán xe hơi có thân hình hộ pháp, gãi đầu:

“À, chúng tôi nói về các quy định thuế quan mới tại cảng Trieste. Anh chàng đó có vẻ rất am hiểu luật pháp, thưa ngài. Chúng tôi uống hết một chai Brandy và trò chuyện cho đến khi tàu dừng lại vì tuyết lở.”

“Ngài có rời khỏi buồng một giây phút nào không?”

“Không, tôi bị đau khớp vì cái lạnh này, di chuyển là một cực hình.”

Victor gật đầu, lời cảm ơn ngắn gọn vừa dứt thì ông đã xoay người rời đi. Trên đường quay lại toa hạng nhất, ông dừng lại ở buồng của người gia sư Mary Debenham. Bà đang ngồi đọc một cuốn sách nhỏ, vẻ ngoài điềm tĩnh đến mức kỳ lạ so với một phụ nữ vừa trải qua một vụ án mạng kinh hoàng trên tàu.

“Cô Debenham, cô có vẻ là người rất giỏi giữ bình tĩnh,” Victor lên tiếng, dựa lưng vào khung cửa.

Người phụ nữ ngước nhìn, đôi mắt xanh trong veo không chút gợn sóng:

“Trong nghề giáo, nếu ngài không thể làm chủ cảm xúc của mình, ngài sẽ không bao giờ làm chủ được những đứa trẻ, thưa ngài Sterling.”

“Và cô cũng rất giỏi trong việc tính toán thời gian. Tôi nhớ cô đã hỏi người phục vụ về việc tàu chậm chuyến ngay khi chúng ta khởi hành tại Paris. Tại sao cô lại vội vàng đến thế?”

Cô Debenham khép cuốn sách lại, những đầu ngón tay khẽ siết nhẹ gáy sách:

“Tôi có một cuộc hẹn quan trọng tại Istanbul. Sự chậm trễ không bao giờ là điều dễ chịu.”

“Kể cả khi sự chậm trễ đó giúp một kế hoạch trả thù được thực hiện trọn vẹn?”

Một thoáng im lặng kéo dài giữa hai người. Tiếng bánh tàu lăn đều đều cạch-cạch, cạch-cạch như nhịp tim của một thực thể khổng lồ. Cô Debenham không phủ nhận, cũng không khẳng định. Bà chỉ nhìn ra cửa sổ, nơi những rặng thông phủ đầy tuyết đang lùi dần về phía sau.

“Ngài Sterling, ngài tin vào công lý của những bộ luật viết trên giấy, hay công lý của sự cân bằng tự nhiên?”

“Tôi tin vào bằng chứng,” Victor đáp lạnh lùng. “Bằng chứng cho thấy cô đã có mặt tại căn nhà của gia đình Armstrong với tư cách là quản gia vào thời điểm vụ bắt cóc xảy ra. Cô đã yêu thương đứa trẻ đó như con ruột của mình, phải không?”

Đôi vai của người phụ nữ khẽ run lên trong giây lát, nhưng bà nhanh chóng lấy lại tư thế cũ.

“Ngài biết quá nhiều, và điều đó đôi khi là một gánh nặng.”

Victor rời khỏi đó, trong lòng ông đã có câu trả lời. Ông quay lại toa hàng ăn, nơi Pierre Michel đang chuẩn bị cà phê sáng cho các hành khách. Mùi hương đậm đà của cà phê rang xay lan tỏa, cố gắng xua đi mùi tử khí vẫn còn lẩn khuất đâu đó.

Ông ngồi xuống bàn trung tâm, lấy ra một chiếc kính hiển vi cầm tay – một trong những thiết bị tân tiến nhất mà ông đã đặt mua từ Berlin. Ông đặt mảnh vải nhỏ màu đỏ thẫm mà ông đã tìm thấy mắc kẹt trong chốt cửa toa nối vào dưới thấu kính.

“Bác sĩ Arbuthnot, hãy nhìn vào đây,” Victor gọi vị bác sĩ khi ông vừa bước vào.

Bác sĩ cúi xuống nhìn qua thấu kính.

“Sợi vải này... nó không phải là len thông thường,” Arbuthnot nhận xét.

“Đúng vậy. Đây là lụa nhân tạo pha trộn với sợi bông, một kỹ thuật dệt mới bắt đầu xuất hiện ở các xưởng may tại Lyon. Nhưng điểm quan trọng là những vết cắt ở đầu sợi vải. Nó không bị đứt do va chạm cơ học, nó bị cắt bởi một dụng cụ phẫu thuật sắc bén.”

Victor nhìn thẳng vào mắt bác sĩ.

“Chiếc áo choàng đỏ mà Pierre thấy thực chất là một chiếc áo choàng phẫu thuật đã được nhuộm màu. Nó được dùng để ngăn máu hoặc chất độc bắn vào quần áo của kẻ thủ ác. Và người có sẵn những dụng cụ sắc bén như vậy trên tàu này, thưa bác sĩ, không ai khác chính là ông.”

Arbuthnot thở dài, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, vẻ mặt già nua hẳn đi dưới ánh sáng ban mai.

“Sterling, ngài thực sự là một con chó săn không bao giờ bỏ cuộc. Ngài muốn nghe sự thật không? Phải, tôi đã chuẩn bị chất độc. Tôi đã tính toán liều lượng sao cho Cassetti không kịp kêu cứu. Nhưng tôi không phải là người duy nhất.”

“Tôi biết,” Victor tiếp tục, giọng ông vẫn đều đều như đang giảng bài. “Mười hai hành khách trong toa hạng nhất này. Một con số không hề ngẫu nhiên. Mười hai là số lượng bồi thẩm đoàn trong một phiên tòa truyền thống của Anh Quốc. Các vị không chỉ giết một người, các vị đang tổ chức một phiên tòa lưu động.”

Ông bắt đầu lật mở những ghi chép của mình, trình bày một cách logic đầy tàn nhẫn:

“Mỗi người trong các vị đều đóng góp một phần. Người thư ký làm giả thư đe dọa để đánh lạc hướng cảnh sát về một băng đảng Mafia. Người phục vụ tàu Pierre Michel mở cửa. Công chúa Dragomiroff cung cấp danh tính thật của nạn nhân để kích động lòng hận thù. Phu nhân Hubbard đóng vai người phụ nữ hoảng loạn để che giấu những tiếng động lạ. Vị tướng quân cung cấp chứng cứ ngoại phạm. Và cô Debenham... cô ấy là người điều phối thời gian.”

“Vậy ngài định làm gì?” Arbuthnot hỏi, giọng nói đầy vẻ cam chịu. “Giao tất cả mười hai người chúng tôi cho cảnh sát tại ga biên giới tiếp theo? Ngài sẽ tống vào tù một bà lão lưu vong, một người mẹ mất con, một vị tướng quân danh tiếng và một bác sĩ đã cứu sống hàng ngàn người... chỉ để bảo vệ mạng sống cho một con quỷ như Cassetti?”

Victor Sterling im lặng. Ông nhìn ra cửa sổ. Đoàn tàu đang đi qua một chiếc cầu sắt bắc qua vực sâu. Bên dưới, dòng sông đóng băng lấp lánh như một dải lụa bạc. Sự thật khoa học là tuyệt đối, nhưng giá trị con người lại là tương đối. Đó là mâu thuẫn lớn nhất mà một nhà điều tra như ông phải đối mặt.

“Trong hóa học,” Victor nói chậm rãi, “khi hai chất độc kết hợp với nhau theo một tỷ lệ nhất định, chúng có thể tạo thành một chất trung tính. Cuộc đời cũng vậy. Sự tàn độc của Cassetti là một loại độc tố, và hành động của các vị là một loại độc tố khác. Chúng đã triệt tiêu lẫn nhau, để lại một khoảng trống kinh tởm.”

Ông lấy ra hai bản báo cáo mà ông đã viết sẵn từ đêm qua. Bản thứ nhất dày đặc những phân tích về dấu vết hóa học, sợi vải lụa, và sự đồng lõa của mười hai người. Bản thứ hai ngắn gọn hơn, miêu tả về một kẻ xâm nhập bí ẩn đã leo lên tàu tại ga dừng chân trước đó, thực hiện vụ án mạng và tẩu thoát trong bão tuyết – một giả thuyết hoàn hảo vì không ai có thể kiểm chứng dấu chân trên tuyết đã bị bão xóa sạch.

“Sắp đến ga rồi,” Victor đứng dậy, cầm lấy chiếc gậy ba toong. “Khi cảnh sát bước lên toa này, họ sẽ hỏi ý kiến chuyên gia của tôi. Tôi đã dành cả đời để theo đuổi những con số và bằng chứng thực nghiệm. Tôi chưa bao giờ nói dối trước sự thật.”

Các hành khách bắt đầu bước ra khỏi buồng của mình. Họ đứng dọc hành lang, im lặng, chờ đợi phán quyết của Sterling. Không có ai van xin, không có ai biện minh. Họ chấp nhận sự trừng phạt của pháp luật với cùng một vẻ điềm tĩnh mà họ đã dùng để thực hiện hành vi trả thù.

Victor Sterling nhìn vào gương mặt của phu nhân Hubbard – hay đúng hơn là Linda Arden. Bà đang ôm chặt một tấm ảnh nhỏ trong tay, tấm ảnh của đứa cháu ngoại đã mất. Ông lại nhìn sang Pierre Michel, người anh trai của cô hầu gái đã tự sát vì bị buộc tội oan trong vụ án nhà Armstrong năm xưa.

“Thưa các vị,” Victor lên tiếng, giọng ông vang vọng khắp toa tàu đang giảm tốc độ. “Vụ án này đã được giải mã một cách logic. Có hai giải pháp cho bài toán này. Giải pháp thứ nhất: Phức tạp, đầy rẫy những âm mưu và sự đồng lõa của mười hai con người lương thiện. Giải pháp thứ hai: Đơn giản, về một kẻ sát nhân vô danh đã biến mất vào hư không.”

Ông dừng lại trước mặt Pierre Michel.

“Anh Pierre, hãy mang bản báo cáo số hai này đến cho cảnh sát trưởng khi tàu dừng hẳn. Hãy nói với ông ấy rằng đây là kết luận cuối cùng của Victor Sterling, cựu đặc nhiệm Scotland Yard.”

Cả toa tàu dường như nín thở. Bác sĩ Arbuthnot nhìn Victor với sự ngạc nhiên tột độ.

“Ngài... ngài thực sự làm vậy sao? Ngài chấp nhận phản bội lại nguyên tắc khoa học của mình?”

Victor mỉm cười cay đắng, ông cài chiếc khuy áo khoác cuối cùng.

“Khoa học đã hoàn thành nhiệm vụ của nó khi tìm ra sự thật. Còn con người... con người đôi khi cần một chút lòng nhân từ để có thể tiếp tục sống. Cassetti đã chết, và công lý đã được thực thi theo cách đau đớn nhất. Tôi không muốn thế giới này mất đi thêm mười hai linh hồn nữa vì một kẻ không xứng đáng.”

Đoàn tàu Orient Express rít lên một tiếng dài rồi dừng hẳn tại nhà ga biên giới. Cảnh sát địa phương trong những bộ đồng phục xám đã chờ sẵn trên sân ga. Victor Sterling bước xuống tàu đầu tiên. Cái lạnh của buổi sớm mai làm vết thương ở chân ông nhói lên, nhưng ông vẫn bước đi vững vàng.

Khi cảnh sát trưởng tiến lại gần, Victor đưa tay chỉ về phía toa tàu hạng nhất.

“Thưa ngài, một vụ án mạng đã xảy ra. Một kẻ lạ mặt đã lợi dụng bão tuyết để lẻn vào và ra đi như một bóng ma. Tôi đã ghi chép đầy đủ các dấu vết kỹ thuật trong báo cáo. Các hành khách đều là những người vô tội bị kẹt lại trong một cơn ác mộng.”

Cảnh sát trưởng cầm lấy bản báo cáo, ngả mũ chào đầy kính trọng trước vị thám tử lừng danh.

Victor không quay đầu lại nhìn toa tàu một lần nào nữa. Ông bước về phía quán cà phê nhỏ ở góc ga, nơi khói từ ống khói bốc lên cao vút giữa trời đông. Ông đã giải mã được vụ án, nhưng ông biết rằng, trong những trang sổ tay của mình, vụ án này sẽ mãi mãi là một dấu chấm hỏi lớn về ranh giới giữa luật pháp và công lý.

Khi mặt trời bắt đầu xuyên qua lớp mây mù, chiếu rọi xuống những đỉnh núi xa xôi, Victor lấy ra chiếc ly thủy tinh nhỏ chứa mẫu vật Cyanide cuối cùng. Ông nhẹ nhàng đổ nó xuống lớp tuyết dày. Chất bột trắng nhanh chóng hòa tan, biến mất không dấu vết, giống như bí mật của mười hai người trên chuyến tàu tốc hành Phương Đông đêm ấy.

Thế kỷ cũ đang khép lại, và một thời đại mới đang đến – nơi mà những bằng chứng khoa học sẽ ngày càng chính xác hơn, nhưng trái tim con người có lẽ vẫn sẽ mãi là một ẩn số mà không có một công thức hóa học nào có thể giải thích trọn vẹn.