MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững vụ án của VictorChương 5: Bóng ma trên dòng Danube

Những vụ án của Victor

Chương 5: Bóng ma trên dòng Danube

1,889 từ · ~10 phút đọc

Sau vụ án kinh điển trên chuyến tàu xuyên lục địa, Victor Sterling không trở về London ngay lập tức. Ông chọn dừng chân tại Budapest, nơi những tòa lâu đài cổ kính soi bóng xuống dòng sông Danube huyền thoại. Đây là thời kỳ mà các kinh đô lớn ở trung tâm lục địa đang chìm trong ánh hoàng kim rực rỡ của những buổi dạ tiệc và những bước tiến vượt bậc của kỹ thuật cơ khí. Những cỗ xe ngựa sang trọng vẫn lướt đi trên những con đường lát đá phẳng lỳ, nhưng bên cạnh chúng, những chiếc du thuyền hơi nước hiện đại đã bắt đầu thống trị mặt nước, nối liền các trung tâm quyền lực của Trung Âu.

Vào một buổi chiều khi sương mù bắt đầu buông mờ những nhịp cầu xích, Victor nhận được một lời mời khẩn thiết từ Bá tước Maximilian von Haps. Vị bá tước, một nhà sưu tầm nghệ thuật và cũng là một chính khách có tầm ảnh hưởng, đang tổ chức một chuyến du ngoạn trên chiếc tàu riêng mang tên The Blue Nymph. Chuyến đi không chỉ đơn thuần là giải trí; nó là nơi diễn ra các cuộc thương thảo ngầm về quyền khai thác khoáng sản tại vùng biên giới phía Đông.

“Thưa ngài Sterling, danh tiếng của ngài trong việc giải mã những điều không tưởng là lý do duy nhất khiến tôi phải làm phiền kỳ nghỉ của ngài,” Bá tước Maximilian nói khi họ đứng trên mạn tàu, nhìn dòng nước sẫm màu cuộn chảy dưới chân.

Victor khẽ gõ chiếc gậy ba toong xuống mặt sàn gỗ tếch được đánh bóng kỹ lưỡng.

“Bá tước, tôi luôn tin rằng sự thật không bao giờ đi nghỉ. Có điều gì khiến một người quyền lực như ngài phải lo ngại?”

Bá tước hạ thấp giọng, ánh mắt liếc nhìn về phía những vị khách đang cười nói ở toa hạng sang phía sau.

“Tôi đã nhận được những lời đe dọa không tên. Chúng nói rằng 'Bóng ma của dòng Danube' sẽ lấy mạng tôi ngay trong đêm nay, ngay tại căn phòng không thể xâm nhập của tôi. Ngài biết đấy, tôi không tin vào ma quỷ, nhưng tôi tin vào những kẻ điên rồ có trong tay thuốc súng và độc dược.”

Victor Sterling nheo mắt quan sát cấu trúc của con tàu. The Blue Nymph là một kỳ quan kỹ thuật. Toàn bộ khu vực buồng ngủ của Bá tước được thiết kế như một pháo đài nhỏ nổi trên mặt nước. Các cửa sổ đều được bảo vệ bằng lưới thép trang trí tinh xảo, và lối vào duy nhất là qua một hành lang hẹp có lính canh túc trực 24/24.

“Tôi sẽ quan sát mọi thứ từ bóng tối, thưa Bá tước. Nhưng hãy nhớ rằng, đôi khi mối nguy hiểm lớn nhất lại đến từ những thứ chúng ta cho là an toàn nhất.”

Bữa tối diễn ra trong bầu không khí sang trọng nhưng đầy vẻ gượng ép. Có mặt tại đó gồm có: Phu nhân Maximilian với bộ trang sức kim cương lộng lẫy; Tiến sĩ Klaus, một bác sĩ riêng có vẻ ngoài u sầu; Đại tá Zorn, một sĩ quan quân đội có thái độ thù nghịch ra mặt; và một gã môi giới tên là Varga, kẻ luôn nở nụ cười giả tạo trên môi.

Khi chiếc đồng hồ quả lắc trong phòng ăn điểm mười hai giờ đêm, Bá tước cáo lỗi và lui về phòng nghỉ. Victor Sterling đứng ở cuối hành lang, quan sát người phục vụ khóa chặt cửa buồng của Bá tước. Chìa khóa được giao lại cho chính phu nhân giữ. Hai người lính canh đứng chắn ngang lối đi duy nhất. Không ai có thể ra vào mà không bị phát hiện.

Tuy nhiên, khi bình minh vừa hé rạng, che lấp những ngôi sao cuối cùng trên bầu trời Budapest, một tiếng thét xé lòng vang lên từ buồng của Bá tước.

Khi cửa được phá mở, hiện trường hiện ra trước mắt Victor Sterling là một thách thức đối với mọi định luật vật lý. Bá tước Maximilian nằm gục trên bàn làm việc, gương mặt bình thản như đang ngủ, nhưng làn da ông đã chuyển sang một màu xanh xám nhợt nhạt kỳ quái. Không có dấu hiệu của sự giằng co. Cửa sổ vẫn đóng chặt và khóa bên trong. Không có bất kỳ vết thương nào trên cơ thể.

“Chết do suy tim chăng?” Đại tá Zorn lên tiếng, giọng nói khô khốc.

Victor Sterling không trả lời. Ông quỳ xuống cạnh thi thể, dùng chiếc kính lúp nhỏ soi vào khóe môi của nạn nhân. Có một lớp màng mỏng, gần như trong suốt, bám lại đó. Ông lấy một ống nghiệm nhỏ từ túi áo, dùng một que thủy tinh thu thập mẫu chất đó.

“Bác sĩ Klaus, ông có nhận xét gì về màu da của nạn nhân không?”

Vị bác sĩ u sầu tiến lại gần, vẻ mặt bỗng chốc biến đổi:

“Màu sắc này... nó gợi nhắc đến việc thiếu oxy trầm trọng, nhưng lại không có dấu hiệu co thắt của việc ngạt thở thông thường. Thật kỳ lạ.”

Victor đứng dậy, đi về phía lò sưởi trong phòng. Lò sưởi vẫn còn hơi ấm, tro than đã tàn. Ông nhìn lên ống khói hẹp, rồi lại nhìn ra cửa sổ.

“Mọi người cho rằng đây là một căn phòng kín hoàn hảo,” Victor nói, giọng ông vang lên đầy uy quyền giữa căn phòng lạnh lẽo. “Nhưng trong hóa học và vật lý, không có gì là kín hoàn toàn đối với một kẻ hiểu biết về sự chuyển động của các chất khí.”

Ông tiến về phía bàn làm việc, nơi có một lọ mực bằng pha lê vẫn mở nắp. Victor cầm lọ mực lên, lắc nhẹ rồi đưa lên mũi ngửi. Một mùi hương thoang thoảng của hoa nhài tỏa ra, che giấu một mùi hăng hắc cực nhẹ mà chỉ những cái mũi đã qua huấn luyện mới nhận ra được.

“Chất độc không được uống vào, cũng không được tiêm vào,” Victor tuyên bố. “Nó được hít vào. Và nó biến mất ngay sau khi nạn nhân qua đời.”

Ông quay lại nhìn Varga, gã môi giới lúc này đang toát mồ hôi hột dù căn phòng rất lạnh.

“Ngài Varga, tôi thấy ngài rất quan tâm đến các loại thuốc nhuộm công nghiệp mới từ Đức. Ngài có biết rằng một số dẫn xuất của chất Fluoroacetate có thể hóa hơi ở nhiệt độ phòng và gây ức chế chu trình Krebs trong tế bào không?”

Varga lắp bắp: “Tôi... tôi chỉ là một người buôn bán thông tin. Tôi không biết ngài đang nói về cái gì!”

Victor không nhìn Varga nữa. Ông đi về phía bức tường gỗ ốp gụ của căn phòng. Ông gõ nhẹ vào một vị trí nằm ngay sau chiếc đồng hồ treo tường. Một âm thanh rỗng vang lên.

“Cái gọi là 'Bóng ma' không cần phải đi qua cửa,” Victor giải thích khi ông tìm thấy một lẫy nhỏ và đẩy bức tường sang bên, lộ ra một hệ thống ống dẫn nhỏ kết nối với phòng ngủ bên cạnh – phòng của Phu nhân Maximilian. “Đây là hệ thống thông hơi bí mật mà Bá tước đã lắp đặt để có thể nghe thấy lời nói của vợ mình từ phòng bên, một thói quen đa nghi kinh điển của giới quý tộc.”

Hiện trường bỗng chốc trở nên hỗn loạn khi mọi ánh mắt đổ dồn về phía người phụ nữ lộng lẫy kia. Phu nhân Maximilian vẫn giữ vẻ cao ngạo, nhưng đôi môi bà khẽ run rẩy.

“Hệ thống này vốn để dẫn không khí sạch,” Victor tiếp tục. “Nhưng tối qua, ai đó đã đặt một thiết bị phun sương nhỏ, chứa một hỗn hợp độc tố bay hơi nhanh vào đầu ống dẫn. Khi Bá tước ngủ, ông ta đã hít phải nó một cách êm đềm. Lọ mực mở nắp trên bàn có chứa một lượng nhỏ amoniac, mục đích là để trung hòa các dấu vết hóa học trong không khí ngay khi quá trình phát tác hoàn tất, khiến cho việc khám nghiệm sau đó trở nên vô ích.”

“Ngài có bằng chứng gì?” Đại tá Zorn gầm lên. “Tất cả chỉ là suy luận!”

Victor Sterling mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng. Ông lấy từ trong túi ra mảnh giấy nhỏ đã dùng để thử chất lỏng ở khóe môi nạn nhân. Mảnh giấy từ màu trắng đã chuyển sang màu đỏ rực.

“Đây là giấy quỳ đã được xử lý bằng hóa chất đặc biệt để phản ứng với gốc Fluorine. Vết màng ở môi Bá tước chính là bằng chứng vật chất. Và thiết bị phun sương...” Victor chỉ vào chiếc túi xách của phu nhân. “Nếu tôi không lầm, nó vẫn còn nằm trong ngăn bí mật của chiếc túi đó, vì bà không có cơ hội vứt nó xuống sông Danube khi tôi luôn theo sát ở hành lang.”

Phu nhân Maximilian từ từ ngồi xuống ghế, vẻ mặt không còn sự kiêu ngạo. Bà nhìn Victor, rồi nhìn thi thể chồng mình với một sự ghê tởm khó giấu.

“Ông ta muốn tước đoạt toàn bộ tài sản của tôi để ném vào những cuộc đầu cơ điên rồ ở Viễn Đông,” bà nói, giọng lạnh lẽo như băng. “Tôi chỉ đơn giản là bảo vệ những gì thuộc về mình.”

“Bằng cách giết người trong một căn phòng khóa kín?” Victor hỏi.

“Đó là cách duy nhất để một người phụ nữ như tôi có thể thắng một kẻ quyền lực như ông ta.”

Cảnh sát Budapest nhanh chóng có mặt để dẫn giải những người liên quan. Khi bình minh thực sự xua tan màn sương trên dòng Danube, Victor Sterling đứng lại một mình trên mạn tàu. Ông nhìn những bánh răng của động cơ tàu vẫn đang quay đều, đưa con người từ bờ bên này sang bờ bên kia.

Ông lấy cuốn sổ tay ra, ghi chép lại những số liệu về nồng độ chất khí mà ông đã tính toán sơ bộ. Đây là một vụ án mạng dựa trên sự hiểu biết về hóa học hiện đại, một minh chứng cho thấy khi trí tuệ của con người tiến bộ, thì cách họ tiêu diệt nhau cũng trở nên tinh vi và đáng sợ hơn.

“Sự thật,” Victor lẩm bẩm với chính mình, “luôn nằm ở những chi tiết nhỏ nhất mà kẻ thủ ác cho rằng đã bị che giấu bởi sự hào nhoáng.”

Ông chỉnh lại chiếc gậy ba toong, chuẩn bị cho cuộc hành trình tiếp theo. Châu Âu vẫn còn đầy rẫy những bí mật ẩn giấu sau những bức tường gạch cổ kính, và Victor Sterling biết rằng, chừng nào con người còn bị dẫn dắt bởi lòng tham và sự thù hận, công việc của ông sẽ không bao giờ kết thúc.

Dòng sông Danube vẫn lặng lẽ chảy, mang theo những bóng ma của quá khứ đi vào lòng biển cả, để lại trên mặt nước những vòng sóng lăn tăn, dấu vết duy nhất của một cuộc đấu trí mà kẻ thắng cuộc chỉ nhận về một sự thật buồn bã.