Sau khi vụ án tại Budapest khép lại với sự sụp đổ của một gia đình quý tộc, Victor Sterling không dừng chân lâu để hưởng thụ sự ca tụng của báo giới địa phương. Ông bắt chuyến tàu sớm nhất hướng về phía vùng núi Alps, nơi những đỉnh cao quanh năm phủ tuyết trắng xóa đang đứng sững như những lính gác khổng lồ của lục địa. Lúc này, châu Âu đang bước vào những ngày mà sự cuồng nhiệt của cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ hai đang ở đỉnh cao. Những công trình kiến trúc bằng thép và kính bắt đầu xuất hiện giữa những thị trấn cổ kính, và niềm tin vào sức mạnh tuyệt đối của khoa học đang dần thay thế những lời đồn đại mê tín của thời đại cũ.
Tuy nhiên, tại tu viện St. Jude – một pháo đài bằng đá xám nằm cheo leo trên một vách đá hiểm trở – thời gian dường như đã ngừng trôi từ nhiều thế kỷ trước. Victor Sterling đến đây theo yêu cầu của Giám mục thành Vienna. Một giáo sư khảo cổ học lừng danh, người đang thực hiện dự án khai quật các cổ vật từ thời kỳ La Mã bên dưới tầng hầm của tu viện, đã biến mất không dấu vết ngay giữa một buổi lễ cầu nguyện buổi tối.
“Thưa ngài Sterling, chúng tôi đã rà soát mọi ngóc ngách, từ gác chuông cho đến những căn phòng chứa lương thực,” cha bề trên của tu viện, một người đàn ông có gương mặt khắc khổ và đôi mắt sâu hoắm, nói khi dẫn Victor đi dọc theo hành lang lát đá lạnh lẽo. “Cửa tu viện luôn được khóa chặt từ bên trong vào giờ đó. Không ai ra ngoài, và cũng không ai có thể vào trong mà không có sự cho phép của tôi.”
Victor Sterling dừng lại trước một bức tường đá lớn, nơi có những phù điêu cổ bị bào mòn bởi thời gian. Ông khẽ chạm vào mặt đá, cảm nhận sự ẩm ướt của rêu phong.
“Trong một cấu trúc đá đồ sộ như thế này, thưa cha, sự mất tích của một con người thường không phải là phép màu, mà là kết quả của một sự hiểu biết sâu sắc về cấu trúc địa chất hoặc kiến trúc ẩn giấu.”
Ông đi xuống tầng hầm, nơi Giáo sư Aris Thorne đã làm việc ròng rã suốt ba tháng qua. Ánh đèn dầu vàng vọt hắt lên những bức tường ẩm thấp, soi rõ những hố đào dang dở và những mảnh gốm vỡ được đánh số tỉ mỉ. Victor quan sát bàn làm việc của giáo sư. Một cuốn sổ tay vẫn mở, một cây bút sắt vẫn còn dính mực khô, và một tách trà đã cạn, để lại những vết cặn đen xỉn.
“Giáo sư Thorne không rời đi một cách tự nguyện,” Victor lẩm bẩm, ánh mắt ông dừng lại ở một chi tiết nhỏ trên sàn đất: một vết xước kéo dài, trông giống như có một vật nặng vừa được kéo qua đây.
Ông cúi xuống, dùng chiếc kính lúp để xem xét lớp đất mịn.
“Có dấu vết của thạch cao (CaSO
4
⋅2H
2
O). Thạch cao không xuất hiện tự nhiên trong cấu trúc đá vôi của ngọn núi này. Nó chỉ xuất hiện khi có ai đó cố gắng tạo hình hoặc gắn kết các khối đá lại với nhau một cách nhân tạo.”
Victor Sterling bắt đầu gõ nhẹ chiếc gậy ba toong xuống mặt sàn. Tiếng cộc, cộc vang lên đều đặn, cho đến khi ông đến gần bục đá đặt bức tượng thánh St. Jude. Âm thanh bỗng trở nên rỗng và vang hơn.
“Giám mục nói rằng ông ta biến mất giữa buổi lễ? Cha có chắc chắn tất cả các tu sĩ đều có mặt ở giáo đường lúc đó không?”
Cha bề trên ngập ngừng: “Tất cả đều có mặt, ngoại trừ thầy tu trẻ nhất, người đang chịu hình phạt tĩnh tâm trong phòng kín. Nhưng căn phòng đó cũng được khóa ngoài.”
Victor không trả lời. Ông dùng sức nặng của mình đẩy nhẹ vào bục đá. Một tiếng ken két khô khốc vang lên, và một phần của mặt sàn từ từ trượt sang bên, lộ ra một cầu thang xoắn ốc sâu hun hút, dẫn xuống một không gian mà ngay cả cha bề trên cũng chưa từng biết đến.
“Cấu trúc của tu viện này được xây dựng trên nền của một đồn điền La Mã cổ,” Victor giải thích khi ông bước xuống những bậc thang tối tăm. “Người La Mã là những bậc thầy về kỹ thuật thủy lợi và các lối thoát hiểm bí mật. Giáo sư Thorne chắc hẳn đã tìm thấy lối vào này, và có ai đó không muốn bí mật này được tiết lộ.”
Dưới hầm tối, không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và đất ẩm. Khi ánh đèn bão của Victor rọi vào sâu bên trong, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra. Giáo sư Thorne đang nằm bất động giữa một vòng tròn những biểu tượng kỳ quái được vẽ bằng thạch cao trắng. Tuy nhiên, thay vì một vụ án mạng thông thường, Victor nhận thấy giáo sư vẫn còn thở, nhưng hơi thở cực kỳ yếu ớt.
Cạnh đó, một người đàn ông mặc áo choàng đen đang loay hoay với những chiếc bình gốm cổ. Nghe tiếng động, hắn quay lại. Đó là thầy tu trẻ, người đáng lẽ đang bị khóa trong phòng tĩnh tâm.
“Ngài không nên đến đây, thám tử,” người trẻ tuổi nói, giọng hắn bình thản đến đáng sợ. “Đây là nơi sự thật của quá khứ được chôn giấu, không dành cho những người của thời đại ánh sáng.”
Victor Sterling không lùi bước. Ông quan sát vị trí của những chiếc bình.
“Dòng chảy của khí Carbon Dioxide (CO
2
) ở đây rất cao do sự rò rỉ từ các mạch khoáng nóng dưới đáy núi. Hắn không cần dùng vũ khí để làm gục giáo sư, hắn chỉ cần dẫn dụ ông ấy xuống đây và chờ đợi nồng độ khí làm ông ấy ngất lịm. Một phương pháp sát nhân không để lại dấu vết thể chất.”
Victor cầm chiếc gậy ba toong, không phải để tự vệ, mà là để chỉ vào một vết nứt trên trần hầm.
“Anh bạn trẻ, anh không phải là một thầy tu bình thường. Cách anh sắp xếp các cổ vật này cho thấy anh là một kẻ săn tìm báu vật chuyên nghiệp. Anh muốn chiếm đoạt những thỏi vàng La Mã mà giáo sư đã tìm thấy dưới lòng đất này.”
“Sự hiểu biết của ngài sẽ giết chết ngài, Sterling!”
Kẻ lạ mặt lao tới, nhưng Victor đã dự tính trước. Với một động tác dứt khoát, ông dùng đầu gậy bọc cao su đẩy mạnh vào một khối đá chông chênh trên vách hầm mà ông đã quan sát thấy từ trước. Một lượng lớn đất đá đổ sụp xuống, chắn ngang đường tiến của kẻ thủ ác và tạo ra một khe hở cho không khí sạch từ phía trên ùa xuống.
Trận chiến ngắn ngủi kết thúc khi lực lượng bảo vệ của tu viện tràn xuống theo chỉ dẫn của Victor. Giáo sư Thorne được đưa lên trên kịp thời để sơ cứu. Khi ánh sáng ban ngày lại một lần nữa chiếu rọi vào hầm tối, người ta phát hiện ra một kho báu nhỏ gồm những đồng tiền vàng và trang sức cổ, thứ mà thầy tu giả mạo kia đã định bí mật vận chuyển ra ngoài thông qua một đường hầm thông ra suối nước nóng dưới chân núi.
Victor Sterling đứng trên ban công của tu viện, nhìn xuống thung lũng đang bắt đầu lên đèn. Những ngôi nhà nhỏ bé hiện ra như những đốm lửa ấm áp giữa sự bao la của thiên nhiên.
“Khoa học không chỉ là để khám phá những thứ mới mẻ, thưa cha,” Victor nói với cha bề trên. “Đôi khi, nó là công cụ để lột trần những thứ cũ kỹ đang cố tình che giấu tội ác.”
Cha bề trên thở dài, nhìn vào đôi mắt xám sâu thẳm của vị thám tử.
“Ngài đã cứu mạng giáo sư, và cứu cả danh dự của tu viện St. Jude. Ngài thực sự tin rằng mọi thứ đều có thể giải thích bằng các con số và phản ứng hóa học sao?”
Victor Sterling khẽ chỉnh lại cổ áo.
“Con người có thể dối trá, thưa cha. Những huyền thoại có thể bị thêu dệt. Nhưng cấu trúc của đá, nồng độ của các chất khí, và định luật về trọng lực thì không bao giờ biết nói dối. Đó là đức tin của tôi.”
Ông rời tu viện khi những bông tuyết đầu mùa bắt đầu rơi, che phủ lên những bí mật vừa được khai quật. Cuộc hành trình của ông lại tiếp tục, xuyên qua những vùng đất của một châu Âu đang chuyển mình mạnh mẽ, nơi mà mỗi vụ án mạng là một bài toán hóc búa chờ đợi một bộ óc lạnh lùng và những phương pháp thực nghiệm chính xác để giải mã.
Victor Sterling bước vào toa tàu hạng nhất của chuyến hành trình quay về Vienna. Ông mở cuốn sổ tay, lật qua những trang đã đầy kín chữ. Vụ án tại tu viện St. Jude được tóm tắt ngắn gọn:
Đối tượng: Giáo sư Aris Thorne.
Hiện trường: Hầm ngầm La Mã bên dưới tu viện.
Vũ khí: Khí CO
2
tự nhiên tích tụ.
Động cơ: Chiếm đoạt cổ vật vàng.
Kết luận: Tội ác luôn để lại dấu vết cơ học, dù kẻ thủ ác có cố gắng ngụy trang bằng tâm linh hay thần thoại.
Ông tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại. Tiếng xình xịch của đoàn tàu đưa ông vào một giấc ngủ ngắn, nhưng ngay cả trong giấc mơ, những bánh răng logic vẫn quay đều, chuẩn bị cho những bí ẩn tiếp theo đang chờ đợi ở phía trước – nơi những bản giao hưởng của tử thần tại Vienna đang bắt đầu vang lên những nốt nhạc đầu tiên.
Châu Âu thời điểm này, dù hoa lệ và tân tiến, vẫn luôn tồn tại những góc khuất tối tăm, nơi mà ánh sáng của đèn điện chưa bao giờ chạm tới được. Và Victor Sterling, với chiếc gậy ba toong và bộ óc sắc sảo, chính là người cầm ngọn đuốc đi vào những góc khuất đó, mang theo sự thật trần trụi và không khoan nhượng.
Sự thật, đôi khi là thứ đáng sợ nhất, nhưng đối với Victor, nó là thứ duy nhất đáng để theo đuổi trong cuộc đời đầy rẫy những biến động này.