Thủ đô Vienna của Đế quốc Áo-Hung hiện ra trong những ngày huy hoàng nhất của một thời đại rực rỡ, nơi mà kiến trúc Baroque lộng lẫy đan xen với những đại lộ rộng thênh thang vừa được hiện đại hóa. Đó là lúc các công trình vĩ đại dọc đường Ringstraße đang dần hoàn thiện, và ánh sáng của những cột đèn điện đầu tiên bắt đầu nhuộm vàng những đêm dạ vũ. Giới thượng lưu châu Âu đổ về đây không chỉ để bàn chuyện chính trị mà còn để đắm mình trong những giai điệu của Mozart và Strauss. Âm nhạc tại Vienna không chỉ là nghệ thuật; nó là linh hồn, là thước đo của sự sang trọng và cũng là tấm màn nhung hoàn hảo để che đậy những âm mưu thâm độc nhất.
Victor Sterling bước xuống từ chiếc xe ngựa kéo tại quảng trường Herbert von Karajan. Chiếc gậy ba toong cán bạc của ông gõ nhịp đều đặn trên mặt đá hoa cương bóng loáng dẫn vào Nhà hát Opera Nhà nước Vienna. Ông được mời đến đây không phải với tư cách một khán thính giả, mà theo yêu cầu khẩn cấp của Cảnh sát trưởng Vienna sau một sự kiện gây chấn động: Nghệ sĩ dương cầm tài hoa Franz Lisztman đã gục chết ngay trên sân khấu giữa buổi độc tấu bản "Dante Symphony".
“Thưa ngài Sterling, đây là một thảm họa về mặt ngoại giao và văn hóa,” Cảnh sát trưởng bước tới, giọng đầy vẻ lo âu. “Lisztman là quốc bảo. Hàng ngàn người đã chứng kiến ông ấy ngã xuống khi vừa kết thúc chương cuối cùng. Các bác sĩ ban đầu cho rằng đó là một cơn đột quỵ do kiệt sức, nhưng tôi có cảm giác không lành.”
Victor nhìn lên sân khấu khổng lồ, nơi chiếc đại dương cầm đen bóng vẫn đứng cô độc dưới ánh đèn chùm pha lê đồ sộ.
“Sự trùng hợp giữa nốt nhạc cuối cùng và hơi thở cuối cùng thường chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết lãng mạn, thưa ngài Cảnh sát trưởng. Trong thực tế, đó thường là kết quả của một sự tính toán chính xác về thời gian.”
Victor bước lên sân khấu. Ông không nhìn vào thi thể đã được đưa đi, mà quỳ xuống bên cạnh chiếc đàn. Ông lướt nhẹ ngón tay qua những phím đàn trắng muốt làm từ ngà voi.
“Hãy cho tôi biết về các mối quan hệ của Lisztman,” Victor nói khi đang quan sát bộ máy bên trong của cây đàn.
“Ông ấy có nhiều kẻ thù trong giới âm nhạc vì tính cách kiêu ngạo,” một người đàn ông có vẻ ngoài lịch lãm nhưng đôi mắt đỏ hoe bước tới. “Tôi là Heinrich, quản lý của ông ấy. Franz luôn đòi hỏi sự hoàn hảo tuyệt đối. Anh ta vừa từ chối ký hợp đồng với hãng đĩa mới của gã trùm công nghiệp Baron Voth, và cũng vừa cắt đứt quan hệ với người học trò thân cận nhất, Julian.”
Victor Sterling lấy từ trong túi áo ra một miếng nam châm nhỏ và một vài mạt sắt mịn. Ông rắc nhẹ chúng lên dây đàn ở quãng tám phía trầm.
“Âm nhạc là sự rung động của vật chất. Nếu có ai đó muốn can thiệp vào trái tim của một người nghệ sĩ thông qua âm thanh, họ phải hiểu rất rõ về cộng hưởng.”
Ông dùng gậy ba toong gõ nhẹ vào dây đàn Đô thấp (C
1
). Một âm thanh trầm đục vang lên, nhưng thay vì tan biến đều đặn, nó lại tạo ra một sự rung động kỳ lạ, khiến những mạt sắt trên dây đàn nhảy múa theo một hình thù không xác định.
“Nhìn này,” Victor chỉ vào những mạt sắt đang tập trung lại thành từng cụm nhỏ. “Dây đàn này không phải chỉ là thép đơn thuần. Nó đã được quấn thêm một lớp dây đồng siêu mỏng có chứa tạp chất từ tính. Và bên dưới sàn sân khấu này, tôi đoán rằng có một hệ thống phát tín hiệu điện từ sơ khai.”
Cảnh sát trưởng ngạc nhiên: “Điện từ? Ngài đang nói về những thí nghiệm của Tesla sao?”
“Chính xác. Một biến thể của cuộn dây cảm ứng. Khi Lisztman nhấn vào những phím đàn ở quãng trầm, rung động cơ học kết hợp với từ trường biến thiên tạo ra một tần số hạ âm (infrasound). Ở mức khoảng 7 Hz, hạ âm có thể gây ra sự cộng hưởng với các cơ quan nội tạng, đặc biệt là tim, dẫn đến tình trạng rung tâm thất và ngừng tim đột ngột mà không để lại dấu vết của chất độc hay thương hại vật lý.”
Victor đứng dậy, ánh mắt ông sắc lẹm lướt qua hàng ghế khán giả và khu vực kỹ thuật phía sau cánh gà.
“Để vận hành một hệ thống như vậy, kẻ thủ ác phải có mặt tại hiện trường để kích hoạt dòng điện đúng lúc cao trào của bản nhạc. Hắn cần một người am hiểu về tần số và có quyền tiếp cận sân khấu trước buổi diễn.”
Ông đi về phía khu vực dành cho dàn nhạc giao hưởng. Ở đó, người học trò Julian đang ngồi bất động, đôi bàn tay run rẩy liên tục xoa vào nhau.
“Cậu Julian,” Victor lên tiếng, giọng ông trung tính nhưng mang theo sức nặng áp đảo. “Tôi thấy tay cậu có những vết bỏng nhỏ đặc trưng của việc tiếp xúc với axit sunfuric (H
2
SO
4
) – thứ thường được dùng trong các loại pin ướt để tích trữ năng lượng điện. Cậu đã giúp Baron Voth lắp đặt hệ thống này dưới sàn sân khấu, phải không?”
Julian ngước lên, gương mặt tái nhợt:
“Tôi... tôi không muốn giết thầy ấy! Voth nói rằng đó chỉ là một thiết bị để tạo ra hiệu ứng âm thanh đặc biệt, giúp buổi diễn trở nên huyền ảo hơn. Ông ta hứa sẽ tài trợ cho tôi đi du học tại Paris nếu tôi giúp ông ta vượt qua Lisztman!”
“Lòng tham thường bắt đầu bằng những lời hứa hẹn và kết thúc bằng một bản án,” Victor lạnh lùng đáp.
Ông quay sang Cảnh sát trưởng: “Ngài hãy kiểm tra kho chứa đạo cụ phía dưới sân khấu. Ngài sẽ tìm thấy một dãy pin chì và một máy phát rung động điện từ. Đó là 'nhạc công' thực sự đã kết liễu cuộc đời của Lisztman.”
Ngay lúc đó, một bóng người cao lớn đứng dậy từ hàng ghế danh dự. Đó chính là Baron Voth, một gã trùm thép với vẻ ngoài đầy quyền lực. Hắn khinh khỉnh chỉnh lại chiếc khăn tay cài túi áo.
“Ngài Sterling, những giả thuyết khoa học của ngài thật thú vị, nhưng ngài có bằng chứng vật chất nào liên kết tôi với những thứ thiết bị 'điện từ' đó không? Hay chỉ là lời khai của một cậu trai đang hoảng loạn?”
Victor không hề bối rối. Ông cầm chiếc gậy ba toong lên, nhấn vào một nút bấm bí mật trên cán gậy. Một lá thép mỏng bật ra từ đầu gậy, bên trên có dính một mẩu giấy nhỏ màu tím.
“Đây là giấy chỉ thị màu hóa học. Khi tôi chạm vào tay cầm của chiếc ghế mà ngài đang ngồi, nó đã chuyển sang màu đặc trưng của muối đồng sunfat (CuSO
4
). Ngài Voth, ngài là người đã trực tiếp điều chỉnh các cuộn dây đồng dưới sàn tàu trước buổi diễn để đảm bảo tần số hạ âm chính xác nhất. Những vết bẩn trên tay ngài dù đã được lau sạch nhưng vẫn để lại dấu vết hóa học bền vững trong kẽ móng tay.”
Voth biến sắc, bản năng của một con thú bị dồn vào đường cùng khiến hắn định lùi lại, nhưng những viên cảnh sát đã nhanh chóng bao vây lấy hắn.
“Vienna yêu âm nhạc, thưa ngài Baron,” Victor Sterling nói khi đi ngang qua kẻ thủ ác. “Nhưng chúng tôi ghét những kẻ dùng âm nhạc để giết chết người nghệ sĩ. Ngài đã biến một bản giao hưởng thành một công cụ giết người, và giờ đây, luật pháp sẽ tấu lên bản nhạc cuối cùng dành cho ngài.”
Hiện trường dần được giải tỏa. Ánh đèn chùm trong nhà hát vụt tắt, chỉ còn lại ánh trăng rọi qua những ô cửa kính cao vút. Victor Sterling đứng một mình giữa sảnh đường vắng lặng. Ông lấy cuốn sổ tay ra, ghi chép lại những thông số về tần số cộng hưởng của tim người – một dữ liệu mới cho bộ sưu tập những phương thức phạm tội của ông.
Cảnh sát trưởng tiến lại gần, vẻ mặt đầy sự ngưỡng mộ:
“Ngài thực sự là một phù thủy của thời đại mới, Sterling. Ngài nhìn thấy những thứ mà chúng tôi thậm chí không biết là nó tồn tại.”
Victor lắc đầu, ánh mắt ông nhìn về phía chiếc đại dương cầm.
“Tôi không phải phù thủy. Tôi chỉ đơn giản là một người lắng nghe thế giới qua ngôn ngữ của vật lý. Tội ác có thể tinh vi, nhưng nó không bao giờ có thể thoát khỏi những định luật cơ bản của vũ trụ.”
Ông bước ra ngoài. Đêm Vienna vẫn nhộn nhịp với tiếng cười nói và tiếng nhạc loáng thoáng vọng ra từ những quán cà phê xa hoa. Một vụ án mạng chấn động đã được giải mã, nhưng Victor biết rằng sự kết hợp giữa công nghệ và lòng tham con người sẽ còn tạo ra nhiều biến tướng đáng sợ hơn nữa.
Ông bước lên xe ngựa, hướng về phía sân ga phía Tây. Chặng đường tiếp theo của ông sẽ dẫn tới những vùng đất xa xôi hơn, nơi mà sương mù của những âm mưu vẫn đang chờ đợi sự soi rọi của lý trí. Mỗi nốt nhạc, mỗi hạt bụi, mỗi phản ứng hóa học đều là một nhân chứng thầm lặng, và Victor Sterling sẽ luôn ở đó để bắt chúng phải lên tiếng.
Cuộc đời của ông giống như một bản giao hưởng không bao giờ kết thúc, nơi mỗi chương là một vụ án, và nốt nhạc chủ đạo luôn là sự thật – một sự thật đôi khi lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao, nhưng lại là thứ duy nhất có thể mang lại sự công bằng trong một thế giới đang thay đổi quá nhanh.
Victor Sterling dựa lưng vào ghế, chiếc xe ngựa lướt đi trên những con phố lát đá. Ông nhắm mắt lại, trong đầu ông vẫn còn vang lên giai điệu trầm hùng của Lisztman. Âm nhạc đã tắt, nhưng công lý thì vừa mới bắt đầu. Châu Âu những năm cuối thế kỷ này quả thực là một sân khấu khổng lồ, nơi những vở kịch về sự sống và cái chết được diễn ra hàng đêm dưới lớp vỏ bọc của sự văn minh.
Ông khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi hiện trên gương mặt nghiêm nghị. Nhiệm vụ của ông là đảm bảo rằng, khi bức màn sân khấu khép lại, kẻ thủ ác phải là người nhận lấy sự trừng phạt, còn sự thật phải được tôn vinh như chính vẻ đẹp của những bản giao hưởng vĩnh cửu này.