MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNợ MáuChương 3

Nợ Máu

Chương 3

664 từ

Những ngày sau đó, sự hiện diện của Diệp Ninh trong tiệm phục chế của Trịnh Lam bắt đầu trở thành một thói quen không thể thiếu. Cô thường đến vào lúc hoàng hôn, khi những tia nắng cuối cùng tắt ngấm phía sau những tòa nhà cao tầng, mang theo một vài món ăn đơn giản hoặc đơn giản chỉ là ngồi yên lặng quan sát anh làm việc. Trịnh Lam vốn là người sống khép kín, nay lại cảm thấy sự tĩnh lặng của cô mang đến một loại an ủi kỳ lạ. Anh bắt đầu mở lòng hơn, kể cho cô nghe về ý nghĩa của từng loại hóa chất, từng kỹ thuật dặm màu để hồi sinh những ký ức đã úa tàn.

Trong thâm tâm của Diệp Ninh, mỗi một cử chỉ quan tâm, mỗi một ánh mắt dịu dàng của Trịnh Lam đều là một sự sỉ nhục đối với mối thù mà cô đang mang nặng. Cô nhìn đôi bàn tay anh tỉ mỉ chăm sóc cho tấm ảnh của gia đình mình, đôi bàn tay thuộc về dòng họ đã gián tiếp gây ra sự sụp đổ của gia tộc cô, và cảm thấy một sự mâu thuẫn dữ dội bắt đầu nhen nhóm. Có những khoảnh khắc, khi thấy anh ngủ quên bên bàn làm việc vì kiệt sức, cô đã có ý định kết thúc mọi chuyện ngay lập tức. Nhưng sự tò mò về bản chất con người anh, về việc tại sao một kẻ mang họ Trịnh lại có thể mang vẻ thuần khiết đến thế, đã giữ tay cô lại.

Ranh giới giữa sự căm ghét và sự đồng cảm dần trở nên mờ nhạt trong những đêm hai người cùng ngồi bên lò sưởi. Trịnh Lam bắt đầu chia sẻ về nỗi ám ảnh của anh đối với sự tàn bạo của chính gia đình mình, về lý do anh quyết định rời bỏ vinh hoa phú quý để chọn một cuộc đời thanh đạm. Anh không hề che giấu sự ghê tởm đối với những thủ đoạn mà cha mẹ anh đã thực hiện trong quá khứ. Chính sự thành thật đến đau đớn của anh đã khiến Diệp Ninh rơi vào trạng thái hoang mang. Cô tự hỏi liệu người đàn ông này là một thiên thần lạc lối trong gia đình quỷ dữ, hay anh ta chỉ đang diễn một vở kịch hoàn hảo để thao túng cô.

Một buổi tối, khi cơn mưa lại bắt đầu rơi nặng hạt, Trịnh Lam bất ngờ hỏi về vết sẹo nhỏ trên cổ tay của Diệp Ninh. Cô khựng lại, hơi thở chợt trở nên dồn dập khi ký ức về đêm kinh hoàng năm xưa ùa về, nơi cô phải lẩn trốn trong bóng tối để thoát khỏi lưỡi dao của những kẻ sát nhân. Thay vì trả lời, cô chỉ lặng lẽ nhìn vào mắt anh. Trong đôi mắt của Trịnh Lam không có sự toan tính, chỉ có một nỗi buồn mênh mông như biển cả. Anh nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo, một cái chạm thoáng qua nhưng đủ để khiến trái tim băng giá của Diệp Ninh rung động.

Câu hỏi về việc anh là kẻ thù hay người thương bắt đầu trở thành một con dao hai lưỡi cứa vào linh hồn của cả hai. Diệp Ninh nhận ra rằng mình đang dần đánh mất sự lạnh lùng cần thiết của một kẻ đi săn. Trong khi đó, Trịnh Lam lại hoàn toàn không biết rằng người con gái mà anh bắt đầu dành trọn sự tin tưởng lại chính là người đang nắm giữ sợi dây định mệnh để treo cổ anh sau này. Sự liên kết giữa họ giờ đây không còn chỉ là bức ảnh cũ trên bàn, mà là một sợi tơ hồng nhuốm màu đen tối, gắn kết hai linh hồn vốn dĩ phải ở hai đầu chiến tuyến của hận thù.