650 từ
Tiệm phục chế chìm trong một sự tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tàn thuốc rơi trên mặt gốm. Căn phòng phía sau cửa tiệm là nơi Trịnh Lam dành riêng cho những bức họa bị hư hại nặng nề bởi nấm mốc và độ ẩm, nơi không gian luôn được duy trì ở một nhiệt độ cố định. Diệp Ninh đứng trước một giá vẽ lớn, đôi mắt cô dán chặt vào những mảng màu loang lổ như những vết thương chưa lành trên da thịt. Khi Trịnh Lam bước vào với một chén trà nóng, anh vô tình bắt gặp cô đang cố gắng kéo khóa chiếc áo len bị kẹt phía sau lưng.
Trong khoảnh khắc lúng túng ấy, lớp vải trượt xuống, để lộ ra một vết sẹo dài lồi lõm, chạy dọc từ bả vai xuống thắt lưng. Đó không phải là một vết thương do tai nạn bình thường, mà là dấu vết của một sự tàn bạo có chủ đích, một vết chém sâu đã được khâu lại một cách vội vàng và thô bạo. Trịnh Lam đứng sững lại, chén trà trong tay khẽ chao đảo. Anh không nhìn cô bằng sự tò mò của một kẻ hiếu kỳ, mà bằng nỗi đau đớn chân thành của một người nhìn thấy sự vỡ vụn của một tác phẩm nghệ thuật quý giá nhất thế gian.
Diệp Ninh vội vàng kéo áo lên, khuôn mặt cô đỏ bừng rồi nhanh chóng chuyển sang tái xám. Cô chuẩn bị sẵn một lời nói dối, một lý do để xua đi sự nghi ngại của anh, nhưng Trịnh Lam đã lên tiếng trước. Giọng anh trầm xuống, khàn đục như tiếng sỏi cọ vào nhau, kể về vết sẹo tinh thần mà anh đã mang theo từ thuở niên thiếu khi chứng kiến những cuộc thanh trừng đẫm máu trong nội bộ gia tộc. Anh thú nhận rằng mỗi đêm anh đều mơ thấy mình đang chìm trong một hồ máu, nơi những gương mặt oan khuất của kẻ thù gia đình anh cứ chực chờ kéo anh xuống đáy sâu. Sự đồng cảm không lời giữa hai người bỗng chốc bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Anh tiến lại gần, giữ một khoảng cách tôn trọng nhưng đủ để cô cảm nhận được hơi ấm. Trịnh Lam nói rằng trong nghề của mình, anh luôn cố gắng làm mờ đi những vết nứt trên tranh, nhưng với con người, những vết sẹo chính là bằng chứng của việc họ đã mạnh mẽ thế nào để sống sót. Diệp Ninh cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt. Lần đầu tiên trong đời, có một người nhìn vào sự xấu xí của cô mà không ghê tởm, ngược lại còn trân trọng nó như một phần của sự tồn tại. Sự thấu cảm này khiến cô sợ hãi vì nó đang dần phá hủy lớp vỏ bọc băng giá mà cô đã mất mười năm để tôi luyện.
Đêm đó, khi Diệp Ninh nằm trên chiếc ghế sofa cũ trong tiệm, cô nhận ra mình không còn có thể nhìn Trịnh Lam như một mục tiêu cần tiêu diệt. Anh là một cá thể độc lập, một tâm hồn cũng đang rỉ máu vì những tội ác mà anh không hề gây ra. Nhưng ngay sau đó, hình ảnh ông nội với đôi mắt đỏ ngầu và lời thề huyết hải lại hiện về, nhắc nhở cô về lý do cô có mặt tại đây. Sự giằng xé giữa lòng trắc ẩn và nghĩa vụ trả thù bắt đầu khiến Diệp Ninh nghẹt thở. Cô nhận ra rằng, việc giết chết một kẻ ác rất dễ dàng, nhưng việc phải xuống tay với một người có linh hồn đồng điệu với mình chính là hình phạt tàn khốc nhất mà định mệnh dành cho cô.