Tòa cao ốc của Ngân hàng Trung ương Babylon sừng sững giữa trung tâm thành phố như một thanh kiếm bằng kính và thép đâm thẳng vào bầu trời xám xịt. Dưới chân tháp, dòng người qua lại tấp nập không hề hay biết rằng bên dưới lớp sàn đá cẩm thạch bóng loáng là một mê cung canh giữ những bí mật có thể thay đổi vận mệnh thế giới. Leo, Hera và Min hòa vào dòng người trong trang phục của những chuyên viên bảo trì cao cấp, vẻ ngoài điềm tĩnh che giấu nhịp tim đang tăng nhanh.
Họ dừng lại trước chốt kiểm soát đầu tiên: hệ thống quét võng mạc sinh trắc học kết hợp với cảm biến nhiệt độ cơ thể. Đây là công nghệ của Tập đoàn Olympus, được thiết kế để phát hiện bất kỳ sự sai lệch nào trong DNA hoặc những biến đổi cảm xúc dù là nhỏ nhất. Leo dẫn đầu, anh khẽ chạm tay vào túi áo, nơi cất giữ một lá bùa bằng da thuộc mỏng dính, trên đó khắc những ký tự "Gương ảo giác". Khi anh bước vào vùng quét, lá bùa tỏa ra một làn sóng rung động nhẹ, tạo ra một lớp phủ quang học lên đồng tử của anh, giả lập hoàn hảo cấu trúc võng mạc của vị giám đốc an ninh mà Min đã đánh cắp dữ liệu từ trước.
Trong khi đó, Min đang đứng tựa vào một cột trụ gần đó, giả vờ kiểm tra chiếc máy tính bảng. Những ngón tay cậu lướt điêu luyện trên màn hình cảm ứng, gửi những gói tin nhiễu loạn vào hệ thống cảm biến nhiệt của tòa nhà. Cậu không tắt chúng đi – vì điều đó sẽ kích hoạt báo động đỏ – mà thay vào đó, cậu "làm phẳng" biểu đồ nhiệt độ của cả nhóm, khiến hệ thống nhận diện họ như những vật thể vô tri hoặc những luồng không khí điều hòa đi ngang qua.
Đến lượt Hera bước vào vòng quét. Bản năng chiến binh khiến cơ thể cô tỏa ra một lượng nhiệt lớn hơn người bình thường, một dấu hiệu của sự sẵn sàng chiến đấu. Leo liếc nhìn cô, ra hiệu bằng ánh mắt. Hera hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật thở thiền định để hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu. Luồng ánh sáng đỏ rực của máy quét chạy dọc qua gương mặt lạnh lùng của cô, dừng lại một giây ở đôi mắt xanh thẳm rồi chuyển sang màu xanh lục biểu thị sự chấp thuận. Tiếng "cạch" nhẹ nhàng của chốt cửa điện từ vang lên nghe êm ái nhưng đầy kịch tính.
Họ bước qua cánh cổng đầu tiên, tiến vào khu vực thang máy dành riêng cho nhân viên cấp cao. Không gian bên trong thang máy im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng ma sát của các dây cáp thép. Min nhanh chóng tháo một tấm bảng điều khiển, cắm sợi dây dẫn từ cổ tay vào cổng kết nối ngầm. Cậu không bấm số tầng; cậu đang ghi đè lên giao thức di chuyển của thang máy để nó không dừng lại ở các tầng văn phòng, mà lao thẳng xuống tầng ngầm thứ ba – nơi không tồn tại trên bảng điều khiển công cộng.
Càng xuống sâu, áp lực không khí càng trở nên đặc quánh. Leo cảm nhận được chiếc la bàn đồng trong túi mình đang nóng dần lên. Đó là dấu hiệu cho thấy họ đã rời bỏ thế giới của vật lý thông thường để bước vào "Vùng Trũng". Những bức tường thang máy bắt đầu rung lắc nhẹ, và ánh đèn huỳnh quang chuyển từ màu trắng sang sắc tím mờ ảo của năng lượng nguyên thủy.
Cửa thang máy mở ra, nhưng trước mặt họ không phải là một hành lang văn phòng, mà là một khoảng không gian mênh mông được lấp đầy bởi những tảng đá treo lơ lửng và những sợi dây xích khổng lồ nối liền các hầm chứa cổ vật. Đây chính là cửa ngõ của "Vùng Trũng". Leo bước ra đầu tiên, chân anh chạm vào mặt sàn bằng đá cổ nhưng lại có cảm giác mềm mại như tơ lụa. Anh nhìn sang Hera và Min, cả hai đều đã thủ thế sẵn sàng. Giai đoạn khởi đầu đã thành công, nhưng Leo biết rằng những cạm bẫy thực sự của Babylon – những thứ được bảo vệ bằng máu và lời nguyền – chỉ vừa mới bắt đầu lộ diện.