Ngôi nhà nhỏ nằm cuối thôn Sơn Vĩ vốn dĩ đã quạnh quẽ, nay lại càng thêm tiêu điều kể từ ngày bà nội bị đưa lên thành phố. Lương Mạn Thu bắt đầu học cách đối diện với sự im lặng đến đáng sợ của bốn bức tường gỗ mục. Những ngày đầu, cô bé vẫn giữ thói quen dậy sớm, nhóm bếp lò và nhìn ra con đường mòn dẫn vào ngõ, hy vọng thấy bóng dáng thân thuộc của bà trở về trên chiếc xe đạp cũ. Nhưng đáp lại sự chờ đợi của cô chỉ là tiếng gió rít qua khe cửa và những lời xì xào ác ý của đám trẻ chăn trâu mỗi khi đi ngang qua cổng.
Bà nội đi rồi, chút hơi ấm cuối cùng của tình thân cũng theo đó mà tan biến. Lương Mạn Thu lủi thủi như một cái bóng trong chính căn nhà của mình. Đám trẻ trong thôn càng được đà lấn tới, chúng đứng ngoài hàng rào, nhặt những quả xoan rụng ném vào sân rồi hò hét tên cô cùng những biệt danh bẩn thỉu. Không còn bà đứng ra che chở, không còn ai dắt tay cô đi qua những ánh mắt miệt thị, Mạn Thu chỉ biết lẳng lặng chốt cửa, ngồi thu mình vào góc tối bên dưới gầm bàn gỗ. Cô bé không hiểu tại sao mình lại phải gánh chịu tất cả những điều này, chỉ vì cô là con của Lương Lập Hoa sao.
Cha cô vẫn bặt vô âm tín, còn người cô họ trên thành phố thỉnh thoảng chỉ gửi về cho cô chút thực phẩm khô thông qua người quen trong thôn. Sự giúp đỡ ấy vừa đủ để Mạn Thu không chết đói, nhưng không đủ để khỏa lấp nỗi sợ hãi ngày một lớn dần trong lòng đứa trẻ chín tuổi. Những người hàng xóm dù thương tình cho cô bát cơm, miếng bánh, nhưng tuyệt nhiên không ai dám để con cái mình lại gần cô. Sự kỳ thị về căn bệnh mà người ta gán cho cô đã trở thành một bức tường vô hình, cô lập Mạn Thu giữa cộng đồng.
Điểm tựa duy nhất của cô thực sự sụp đổ vào một buổi chiều mưa tầm tã. Người cô họ quay trở lại thôn, nhưng không phải để đưa bà nội về như lời hứa. Bà đứng trước sân, nhìn đứa cháu gái gầy gò với ánh mắt vừa thương hại vừa ái ngại. Qua những lời đối thoại đứt quãng, Mạn Thu lờ mờ hiểu rằng tình trạng của bà nội rất nặng, cần phải ở lại thành phố điều trị lâu dài và tốn kém. Người cô không thể vừa chăm bà, vừa nuôi thêm một đứa nhỏ mang tiếng xấu như cô ở căn chung cư chật hẹp.
Mạn Thu không khóc, cô bé đứng tựa vào cột nhà, đôi mắt trân trân nhìn vào khoảng không. Cô cảm nhận được sợi dây liên kết cuối cùng giữa mình và thế giới này đang dần đứt đoạn. Ngôi nhà này vốn là của bà, nay cũng sắp trở nên xa lạ. Nỗi cô đơn của một đứa trẻ bị bỏ rơi còn đáng sợ hơn cả những cơn đói cồn cào. Đêm đó, mưa dội xuống mái ngói rầm rầm như muốn nhấn chìm chút hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại trong lòng cô bé.
Giữa lúc tuyệt vọng nhất, tiếng cổng sắt bị đạp tung khiến Mạn Thu giật mình kinh hãi. Một bóng người loạng choạng, nặc mùi rượu và thuốc lá rẻ tiền xuất hiện dưới màn mưa. Đó là Lương Lập Hoa. Sau nhiều tháng ròng rã biệt tăm, ông ta trở về với dáng vẻ tàn tạ hơn bao giờ hết, đôi mắt vằn đỏ nhìn quanh căn nhà như muốn tìm kiếm thứ gì đó có giá trị để bán đi. Thay vì hỏi thăm con gái lấy một lời, ông ta chỉ ném cái nhìn lạnh lẽo về phía Mạn Thu rồi gầm lên bắt cô dọn dẹp đống đổ nát mà ông ta vừa gây ra.
Lương Mạn Thu đứng yên trong góc tối, nhìn người cha ruột thịt của mình bằng một sự bình thản đến đau lòng. Cô bé không còn mong chờ một cái ôm hay một lời an ủi từ người đàn ông này. Điểm tựa là bà nội đã mất, và giờ đây cô phải đối mặt với một cơn bão mới mang tên Lương Lập Hoa. Cô bé không thể ngờ rằng, cuộc trở về chóng vánh này của cha mình không phải là để bù đắp, mà là mở đầu cho một phi vụ tống khứ cô đi xa hơn, đến một nơi mà cuộc đời cô sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Mạn Thu lẳng lặng đi vào buồng, bắt đầu gom những bộ quần áo cũ nát vào chiếc túi vải sờn. Cô biết, nơi này không còn là nhà của mình nữa. Cô bé nhìn lên tấm ảnh thờ cũ kỹ của ông nội, thầm nhủ rằng dù đi đâu, cô cũng phải sống sót. Bởi vì giữa cái thôn Sơn Vĩ đầy cay nghiệt này, ngoài bà nội, chẳng còn ai mong cô hạnh phúc cả.