MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Làn Khói Than Là Hạnh PhúcChương 3

Phía Sau Làn Khói Than Là Hạnh Phúc

Chương 3

840 từ · ~5 phút đọc

Lương Lập Hoa không để Mạn Thu có thời gian suy nghĩ hay thu dọn tử tế. Ông ta túm lấy chiếc túi vải sờn cũ của cô bé, lôi xềnh xệch đứa con gái gầy gò ra khỏi căn nhà gắn liền với tuổi thơ đầy nước mắt. Chuyến xe khách liên tỉnh cũ kỹ, sặc mùi khói dầu và tiếng động cơ nổ xình xịch đưa họ rời khỏi thôn Sơn Vĩ trong một buổi sáng mờ sương. Mạn Thu ngồi bó gối bên cửa sổ, nhìn những cánh đồng lúa xanh mướt và rặng tre quen thuộc lùi dần về phía sau. Cô bé không ngoái đầu nhìn lại, bởi ở đó chẳng còn ai chờ đợi cô nữa.

Suốt chuyến đi kéo dài nhiều giờ đồng hồ, Lương Lập Hoa không nói với con lấy một lời. Ông ta dựa đầu vào ghế ngủ thiếp đi, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá khiến những hành khách xung quanh phải dạt sang một bên với ánh mắt đầy kỳ thị. Mạn Thu nhìn bàn tay gầy trơ xương của cha mình, rồi lại nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ bé của chính mình. Cô không hiểu vì sao một người cha có thể tàn nhẫn đến mức đem con mình đi vứt bỏ như một gánh nặng, nhưng sâu trong lòng, một phần nào đó trong cô lại cảm thấy nhẹ nhõm khi được rời xa những lời nhục mạ về căn bệnh HIV ảo tưởng ở quê nhà.

Hải Thành đón họ bằng cái nắng gắt của một thành phố biển và hơi ẩm mặn mòi đặc trưng. Sự nhộn nhịp, ồn ào của phố thị khiến Mạn Thu choáng ngợp. Cô bé lẫm chẫm bước theo bóng lưng đổ dài của cha qua những con ngõ nhỏ lắt léo, đôi chân trần trên nền xi măng nóng rát nhưng không dám kêu một tiếng. Cuối cùng, bước chân của Lương Lập Hoa dừng lại trước một cửa tiệm có tấm biển gỗ đã hơi bạc màu vì nắng gió, phía trên khắc ba chữ: Tiệm Ngỗng Đới.

Chưa kịp bước vào trong, một mùi hương ngào ngạt đã xộc thẳng vào cánh mũi của Mạn Thu. Đó là mùi của mật ong cháy, mùi thảo mộc dịu nhẹ hòa quyện với vị béo ngậy của mỡ ngỗng được quay chín tới trên lửa than. Cái bụng trống rỗng của cô bé bất giác kêu lên một tiếng nhỏ. Giữa không gian tràn ngập khói trắng và tiếng băm chặt đều đặn trên thớt gỗ, một người đàn ông trung niên với vóc dáng đậm người, gương mặt hiền hậu nhưng đầy phong trần ngẩng đầu lên. Đó là Đới Tứ Hải.

Lương Lập Hoa đẩy Mạn Thu lên phía trước, giọng nói khàn đặc vì thuốc lá vang lên một cách thản nhiên như đang bàn giao một món hàng. Ông ta nhắc lại tình xưa nghĩa cũ, kể lể về hoàn cảnh bi đát của mình rồi chốt hạ bằng một câu nói khiến trái tim Mạn Thu thắt lại: "Nó là Mạn Thu, tôi gửi nó cho ông, muốn sai bảo gì cũng được, cho nó cái ăn cái mặc là được rồi." Nói đoạn, chẳng đợi Đới Tứ Hải kịp phản ứng hay từ chối, Lương Lập Hoa nhận lấy vài tờ tiền lẻ từ tay bạn cũ rồi quay lưng chạy biến vào đám đông, biến mất hút sau những dãy nhà cao tầng.

Mạn Thu đứng trơ trọi giữa tiệm ngỗng quay, chiếc túi vải rơi hờ hững dưới chân. Cô bé ngước mắt nhìn Đới Tứ Hải, đôi mắt đen láy vừa chứa đựng sự sợ hãi, vừa có nét bướng bỉnh không cam chịu. Bác Đới thở dài một tiếng, nhìn đứa trẻ gầy gò chỉ cao đến hông mình, rồi lại nhìn đống hỗn độn mà Lương Lập Hoa vừa để lại. Ông không nỡ xua đuổi, cũng chẳng biết phải làm gì với một đứa con gái nhỏ trong cái tiệm toàn đàn ông này.

"Con tên Mạn Thu đúng không? Vào nhà đi, ăn miếng cơm đã rồi tính sau." Giọng nói của bác Đới trầm ấm, khác hẳn với sự gắt gỏng của người cha mà cô từng biết.

Mạn Thu bước vào trong, hơi ấm từ lò quay ngỗng sưởi ấm cơ thể đang run rẩy của cô. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ ở góc tiệm, một đĩa thịt ngỗng quay vàng ươm, lớp da bóng bẩy còn sực nức mùi thơm được đặt xuống trước mặt cô. Lần đầu tiên trong đời, Mạn Thu thấy thế giới này không chỉ có mùi của bùn đất và rượu đắng, mà còn có một mùi vị gọi là sự tử tế. Thế nhưng, sự bình yên ấy chưa kéo dài được bao lâu thì một tiếng động lớn vang lên từ phía cầu thang gỗ, báo hiệu sự xuất hiện của một nhân vật sẽ khiến cuộc đời cô tại Hải Thành trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.