MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Làn Khói Than Là Hạnh PhúcChương 4

Phía Sau Làn Khói Than Là Hạnh Phúc

Chương 4

833 từ · ~5 phút đọc

Tiếng bước chân rầm rập trên cầu thang gỗ cũ kỹ khiến Mạn Thu giật mình, miếng thịt ngỗng vừa đưa lên môi cũng dừng lại giữa chừng. Một bóng dáng nhỏ thó nhưng vô cùng nhanh nhẹn lao xuống như một cơn lốc. Đập vào mắt cô bé không phải là một công tử thành thị lịch lãm, mà là một cậu nhóc tóc tai bù xù, gương mặt bầu bĩnh vẫn còn dính vài vệt nhọ than, và đặc biệt nhất là cậu ta chỉ mặc độc một chiếc quần sịp màu đỏ rực rỡ, chân trần đạp thẳng xuống nền gạch.

Đới Kha dừng khựng lại khi thấy một người lạ ngồi trong tiệm của ba mình. Cậu nhóc mười một tuổi chống hai tay vào hông, cái cằm hếch lên đầy vẻ kiêu ngạo của một "đại ca" khu phố đang kiểm tra lãnh địa. Ánh mắt cậu quét từ đầu đến chân Mạn Thu, dừng lại ở chiếc túi vải rách rưới và đôi dép nhựa mòn vẹt của cô bé, rồi quay sang nhìn Đới Tứ Hải bằng vẻ mặt đầy hoài nghi.

Giọng nói của Đới Kha vang lên, lanh lảnh và có phần hơi "mỏ hỗn" đặc trưng của một đứa trẻ lớn lên ở chợ búa. Cậu hỏi ba mình bằng cái giọng điệu chẳng chút nể nang rằng ông già lại nhặt được đứa đệ tử nào ở đâu về mà trông gầy như con mắm thế này. Cậu còn bồi thêm một câu khẳng định chắc nịch rằng nhìn cái dáng vẻ còm nhom ấy thì chắc chắn chẳng làm nổi việc nặng, rồi quay sang liếc Mạn Thu một cái cháy mặt, hù dọa cô bé rằng ở đây không có chỗ cho kẻ lười biếng.

Mạn Thu hơi co người lại, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào chiếc quần màu đỏ "chói mắt" của đối phương. Sự sợ hãi ban đầu bỗng chốc bị thay thế bởi một cảm giác nực cười khó tả. Ở thôn Sơn Vĩ, cô đã đối mặt với những kẻ hung ác thực sự, nên vẻ hung hăng trẻ con của Đới Kha chẳng làm cô thấy nao núng. Cô bé đặt miếng thịt ngỗng xuống đĩa, lẳng lặng đáp lại rằng mình đến đây để ở nhờ chứ không phải làm đệ tử của ai cả, và cũng không quên nhìn thẳng vào "trang phục" thiếu thốn của cậu nhóc trước mặt.

Cái nhìn của Mạn Thu khiến Đới Kha bỗng chốc nhận ra mình đang trong tình trạng "thiếu vải" trầm trọng trước mặt người lạ. Cậu nhóc đỏ bừng mặt, nhưng thay vì xấu hổ bỏ chạy, cậu lại chọn cách gào lên để át đi sự bối rối. Cậu tuyên bố đây là nhà của cậu, cậu muốn mặc gì là quyền của cậu, rồi tiện tay vớ lấy cái nắp vung trên thớt làm khiên che chắn, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm về việc tại sao nhà mình bỗng dưng lại xuất hiện một "con cún còi" từ trên trời rơi xuống.

Đới Tứ Hải thở dài, cốc mạnh vào đầu thằng con trai láu cá một cái đau điếng. Ông nghiêm giọng bảo Đới Kha đi mặc quần dài vào rồi ra đây chào hỏi em gái, nếu còn ăn nói xằng bậy thì tối nay đừng hòng có đùi ngỗng mà ăn. Đới Kha ôm đầu xuýt xoa, hậm hực lườm Mạn Thu một cái rồi mới chịu quay người chạy tót lên gác, không quên bỏ lại một câu đe dọa rằng lát nữa cậu sẽ xuống để "dạy dỗ" quy tắc ở tiệm ngỗng này cho cô bé biết tay.

Mạn Thu nhìn theo bóng lưng của cậu thiếu niên nghịch ngợm, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Dù Đới Kha có vẻ ngoài dữ dằn và cái miệng không mấy dễ nghe, nhưng ánh mắt của cậu không hề có sự ghẻ lạnh hay ghê tởm như đám trẻ ở thôn Sơn Vĩ. Đó chỉ đơn thuần là sự tò mò và hiếu thắng của một đứa trẻ con. Giữa hương vị ngỗng quay thơm nức và sự ồn ào đầy sức sống này, Mạn Thu lần đầu tiên cảm thấy cái tên "con nhỏ HIV" xa dần, nhường chỗ cho một cuộc đời mới, nơi có một anh trai "mỏ hỗn" thích mặc quần đỏ đang chờ đợi để làm loạn cuộc sống của cô.

Đêm đầu tiên ở Hải Thành, Mạn Thu nằm trên chiếc giường nhỏ mà bác Đới vừa kê tạm trong góc phòng kho đã được dọn sạch. Bên kia bức tường, cô vẫn nghe thấy tiếng Đới Kha lầm bầm cãi nhau với ba về việc phải chia sẻ không gian sống. Cô bé khép mắt lại, hơi ấm của bữa cơm chiều vẫn còn đọng lại. Cô không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng ít nhất hiện tại, cô đã có một mái nhà để trú chân.