Ánh nắng buổi sớm ở Hải Thành không oi ả như cái nắng khô cằn của thôn Sơn Vĩ mà mang theo vị mặn của muối biển và sự nhộn nhịp của phố thị. Lương Mạn Thu tỉnh dậy từ rất sớm, cô bé tự giác gấp gọn chiếc chăn mỏng rồi bước ra phía gian ngoài của tiệm ngỗng quay. Trong khi bác Đới đang hì hục chuẩn bị nhóm lò than, Đới Kha đã ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ cao, tay cầm một chiếc thước kẻ, vẻ mặt nghiêm trọng như một vị quan tòa đang chờ đợi phạm nhân.
Vừa thấy bóng dáng gầy gò của Mạn Thu xuất hiện, Đới Kha liền gõ mạnh thước xuống bàn tạo ra âm thanh chát chúa. Cậu nhóc nay đã mặc quần áo chỉnh tề nhưng cái thói hất hàm thì vẫn không đổi. Cậu tuyên bố rằng trong ngôi nhà này, ba cậu là lớn nhất, sau đó đến lượt cậu, còn Mạn Thu vì là người đến sau nên đương nhiên phải giữ chức vụ nhóc sai vặt. Đới Kha còn lấy ra một tờ giấy vẽ loằng ngoằng những hình thù kỳ dị mà cậu gọi là quy tắc tiệm ngỗng, yêu cầu Mạn Thu phải thực hiện nếu không muốn bị đuổi về quê.
Mạn Thu lẳng lặng nhìn tờ giấy, rồi lại nhìn cậu nhóc đang cố tỏ ra oai vệ trước mặt mình. Cô bé không tranh cãi, chỉ nhẹ nhàng hỏi xem mình cần phải làm gì trước tiên. Sự ngoan ngoãn ngoài dự kiến này khiến Đới Kha hơi lúng túng, cậu hắng giọng rồi chỉ tay vào đống bát đĩa bẩn còn sót lại từ tối qua và yêu cầu nhóc sai vặt phải rửa sạch chúng trước khi khách đến. Không dừng lại ở đó, Đới Kha còn bày đủ trò để làm khó cô bé, lúc thì đòi uống nước nóng, lúc lại chê nước quá nguội, lúc thì sai cô đi tìm chiếc tất bị lạc mất của mình.
Đới Kha đắc chí lắm, cậu nghĩ rằng mình đã thành công trong việc thiết lập uy quyền. Cậu đi tới đi lui quanh tiệm, thỉnh thoảng lại vứt thêm một vài mẩu giấy vụn xuống sàn để xem Mạn Thu có nhặt đi không. Nhưng điều làm Đới Kha ngạc nhiên là Mạn Thu không hề tỏ ra khó chịu hay khóc lóc như những đứa con gái ở trường mà cậu từng bắt nạt. Cô bé làm việc một cách nhanh nhẹn, tỉ mỉ, đôi tay gầy gò thoăn thoắt lau dọn mọi thứ sạch bong đến mức bác Đới phải lên tiếng khen ngợi.
Cảm thấy chiêu trò sai vặt không làm khó được đối phương, Đới Kha bắt đầu chuyển sang bài khó hơn. Cậu dẫn Mạn Thu ra sau nhà, nơi có những chiếc lồng ngỗng đang kêu quang quác, yêu cầu cô phải dọn sạch chuồng ngỗng mà không được làm chúng hoảng sợ. Đây vốn là công việc mà Đới Kha ghét nhất vì mùi hôi và lũ ngỗng rất hung dữ. Cậu đứng từ xa, tay bịt mũi, chờ đợi xem Mạn Thu bị lũ ngỗng mổ cho một trận tơi bời. Thế nhưng, trái với mong đợi của cậu, Mạn Thu lại có cách dỗ dành loài gia cầm này rất lạ, cô bé vừa làm vừa trò chuyện nhỏ nhẹ với chúng, khiến lũ ngỗng hung hăng bỗng chốc trở nên hiền lành lạ thường.
Sự bướng bỉnh ngầm của Mạn Thu bắt đầu bộc lộ khi Đới Kha sai cô đi mua cho cậu một cây kem bằng chính số tiền tiêu vặt mà bác Đới vừa cho cô. Mạn Thu đứng yên tại chỗ, nhìn thẳng vào mắt Đới Kha và nói một cách rành mạch rằng cô có thể làm việc giúp cậu, có thể dọn dẹp nhà cửa, nhưng sẽ không bao giờ để ai tước đoạt thứ mà cô xứng đáng được nhận. Câu nói ấy khiến Đới Kha khựng lại, cậu chưa từng thấy đứa trẻ nào cùng tuổi lại có ánh mắt kiên định và giọng nói sắt đá đến vậy.
Buổi trưa hôm đó, khi bác Đới gọi cả hai vào ăn cơm, Đới Kha ngồi lầm lì một góc, thỉnh thoảng lại lén nhìn sang Mạn Thu. Cậu nhận ra rằng "con cún còi" này dường như không dễ bị khuất phục như cậu tưởng. Dù cô bé luôn vâng lời và làm việc không ngơi tay, nhưng sâu trong ánh mắt ấy là một sự tự trọng mạnh mẽ mà không một trò bắt nạt nào có thể bẻ gãy được. Những ngày đầu ở Hải Thành của Mạn Thu trôi qua trong sự lạ lẫm nhưng cũng đầy thú vị, bởi cô nhận ra rằng người anh trai hống hách này thực chất chỉ là một cậu bé thiếu thốn sự quan tâm và luôn muốn khẳng định bản thân bằng những trò đùa ngô nghê.
Trong khi đó, Đới Kha dù vẫn mồm mép nói những lời khó nghe, nhưng khi thấy Mạn Thu bị phồng rộp tay vì rửa quá nhiều bát, cậu lại lén lút ném một tuýp thuốc mỡ vào góc giường của cô bé rồi chạy biến mất. Sự liên kết giữa hai đứa trẻ cứ thế bắt đầu nảy mầm từ những mâu thuẫn vụn vặt và những quan tâm vụng về như thế.