MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Làn Khói Than Là Hạnh PhúcChương 6

Phía Sau Làn Khói Than Là Hạnh Phúc

Chương 6

758 từ · ~4 phút đọc

Sự bình yên tại tiệm ngỗng quay của bác Đới ngắn ngủi tựa như một giấc chiêm bao đẹp đẽ giữa buổi trưa hè. Khi Lương Mạn Thu bắt đầu quen dần với mùi khói than và tiếng cằn nhằn của Đới Kha, thì thực tại nghiệt ngã lại một lần nữa gõ cửa. Việc Lương Lập Hoa bỏ con lại rồi mất hút không chỉ đơn thuần là một cuộc "gửi gắm" thân tình, mà xét về mặt luật pháp, đó là hành vi bỏ rơi trẻ vị thành niên.

Một buổi chiều, khi ánh hoàng hôn đang dát vàng lên những khay ngỗng quay bóng bẩy, hai người mặc đồng phục của cơ quan chức năng cùng cán bộ phường xuất hiện trước cửa tiệm. Họ đến để giải quyết vấn đề hộ tịch và quyền nuôi dưỡng của Mạn Thu. Đới Tứ Hải dù rất muốn nhận nuôi cô bé ngay lập tức, nhưng ông lại vướng phải những rào cản pháp lý khắt khe vì không có quan hệ huyết thống, lại là người đàn ông độc thân đang nuôi con nhỏ. Theo quy định, Mạn Thu buộc phải được đưa vào viện phúc lợi xã hội thành phố để chờ xác minh nhân thân và làm thủ tục bảo trợ chính thức.

Mạn Thu đứng nép sau lưng bác Đới, đôi bàn tay gầy gò túm chặt lấy vạt áo tạp dề của ông. Cô bé không khóc, nhưng bờ vai run rẩy đã tố cáo nỗi sợ hãi tột cùng trong lòng. Nỗi ám ảnh về việc bị vứt bỏ một lần nữa trỗi dậy, mạnh mẽ và tàn nhẫn hơn cả lúc rời thôn Sơn Vĩ. Cô sợ cái nơi xa lạ mang tên viện phúc lợi kia, sợ phải rời xa mùi ngỗng quay quen thuộc, và sợ nhất là phải trở lại cuộc sống cô độc không ai nương tựa.

Đới Kha lúc này vừa đi đá bóng về, thấy cảnh tượng hỗn loạn trong tiệm liền lao vào như một con bò tót nhỏ. Khi hiểu ra chuyện "con cún còi" sắp bị người ta bắt đi, cậu nhóc gào lên, dang hai tay chắn trước mặt Mạn Thu như muốn chống lại cả thế giới. Cậu lớn tiếng quát tháo, bảo rằng đây là nhà của Mạn Thu, ai dám đụng vào em gái cậu thì cậu sẽ không để yên. Thế nhưng, trước những lời giải thích lạnh lùng về quy định và pháp luật, sự phản kháng của một đứa trẻ mười một tuổi trở nên thật yếu ớt.

Đới Tứ Hải nén một tiếng thở dài đầy bất lực, ông ngồi xổm xuống trước mặt Mạn Thu, nắm lấy đôi bàn tay đang lạnh ngắt của cô bé. Ông hứa với cô bằng tất cả danh dự của một người đàn ông rằng đây chỉ là tạm thời, ông sẽ tìm mọi cách, lo mọi thủ tục để đón cô về sớm nhất có thể. Mạn Thu nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của bác Đới, rồi nhìn sang Đới Kha đang đứng chết lặng với đôi mắt long sòng sọc vì giận dữ, cô bé khẽ gật đầu, buông vạt áo của bác ra.

Chiếc xe chuyên dụng lăn bánh rời khỏi con phố cảng, mang theo một Lương Mạn Thu nhỏ bé đang áp mặt vào cửa kính nhìn lại. Qua lớp bụi mờ, cô thấy Đới Kha chạy đuổi theo chiếc xe một đoạn dài, miệng không ngừng gọi tên cô cho đến khi bóng dáng cậu chỉ còn là một chấm nhỏ xa xăm.

Viện phúc lợi xã hội đón Mạn Thu bằng những dãy hành lang dài hun hút, sặc mùi thuốc tẩy và những khuôn mặt trẻ thơ vô hồn. Đêm đầu tiên ở đó, Mạn Thu nằm trên chiếc giường sắt lạnh lẽo, bao quanh là tiếng ngáy đều đều của những đứa trẻ khác, nhưng cô không sao ngủ được. Cô nhớ chiếc giường nhỏ trong kho, nhớ tiếng băm chặt của bác Đới và nhớ cả bộ dạng hống hách của Đới Kha mỗi khi sai vặt cô. Cảm giác bị tước đoạt mất mái nhà vừa mới nhen nhóm khiến trái tim đứa trẻ chín tuổi đau đắt. Mạn Thu cuộn tròn người lại, lần đầu tiên kể từ khi đến Hải Thành, cô bé để mặc cho nước mắt thấm ướt gối, tự hỏi liệu lời hứa của bác Đới có thực hiện được không, hay cô sẽ lại trở thành kẻ bị lãng quên giữa cuộc đời này.