Viện phúc lợi xã hội về đêm tĩnh lặng đến mức đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua những khe cửa sổ cao tít và tiếng bước chân nện đều của bảo vệ ở dãy hành lang phía xa. Lương Mạn Thu nằm co quắp trên chiếc giường tầng hẹp, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không tối om. Cô bé không sợ bóng tối, nhưng cô sợ sự lạnh lẽo của những tấm chăn mang mùi thuốc tẩy nồng nặc này. Trong cơn mơ màng, Mạn Thu bỗng nghe thấy một âm thanh lạ, như tiếng sỏi nhỏ gõ đều vào mặt kính cửa sổ phòng sinh hoạt chung phía ngoài.
Cô bé rón rén bước xuống giường, đôi chân trần chạm xuống nền gạch đá hoa lạnh toát. Khi ghé mắt nhìn qua khe cửa, Mạn Thu không tin vào mắt mình. Ở phía dưới bức tường bao quanh khu nội trú, một bóng đen nhỏ thó đang loay hoay với một chiếc thang gỗ mục. Ánh trăng mờ nhạt rọi xuống gương mặt lấm lem mồ hôi nhưng vô cùng quyết liệt của Đới Kha. Cậu nhóc không đi một mình, bên cạnh còn có một chiếc xe đạp cũ dựng nghiêng và một túi nilon lớn treo lủng lẳng trên ghi đông.
Mạn Thu khẽ đẩy cửa sổ ngách, thanh sắt gỉ sét rên lên một tiếng khô khốc. Đới Kha ngẩng đầu lên, ngay khi nhìn thấy mái tóc ngắn của cô bé, cậu liền vẫy tay loạn xạ, miệng ra hiệu bảo cô im lặng. Bằng một cách thần kỳ nào đó, cậu nhóc đã lẻn qua được cổng bảo vệ và tìm đến đúng dãy phòng của cô. Đới Kha trèo lên những bậc thang rung rinh, khi mặt cậu ngang với bậu cửa sổ, cậu liền chìa tay ra, giọng thầm thì nhưng vẫn không giấu nổi vẻ hống hách thường ngày rằng nhóc sai vặt định ngủ đến bao giờ, có nhanh chân lên không thì cậu sẽ bỏ mặc ở đây cho lũ kiến tha đi.
Mạn Thu không chần chừ, cô bé bám lấy tay Đới Kha, leo qua bục cửa sổ rồi tụt xuống thang. Cảm giác đôi chân chạm vào mặt đất bên ngoài bức tường viện phúc lợi khiến cô bé run lên vì phấn khích lẫn sợ hãi. Đới Kha không nói không rằng, ấn cô ngồi lên yên sau chiếc xe đạp rồi đạp thục mạng ra phía con đường lớn. Gió đêm thổi lồng lộng qua tai, làm tung bay vạt áo mỏng manh của hai đứa trẻ mười tuổi đang thực hiện một phi vụ táo bạo nhất trong cuộc đời mình.
Đi được một đoạn xa, khi đã chắc chắn không còn ai đuổi theo, Đới Kha mới giảm tốc độ. Cậu dừng xe dưới một tán cây bàng già, thở hồng hộc rồi mở cái túi nilon đang treo ở xe ra. Một mùi hương thân thuộc xộc thẳng vào khứu giác của Mạn Thu. Đó là một phần ngỗng quay được gói kỹ trong nhiều lớp giấy báo, vẫn còn hơi ấm âm ỉ. Đới Kha hất hàm bảo cô ăn nhanh đi, nói rằng ba cậu tối nay cứ ngồi thở dài không chịu ăn cơm, nên cậu đã lén lấy trộm phần ngỗng này mang đến cho cô vì sợ cô ở trong đó bị người ta bỏ đói thành "cún còi" thật sự.
Mạn Thu cầm miếng thịt ngỗng, nước mắt bỗng chốc trào ra, hòa cùng vị mặn của gia vị và vị ngọt của thịt. Cô bé vừa nhai vừa nức nở, khiến Đới Kha bỗng chốc bối rối. Cậu gãi đầu gãi tai, lúng túng quát lên rằng ăn thì ăn đi sao lại còn khóc, có phải tại cậu đạp xe xóc quá không. Cậu còn hứa rằng tối nay sẽ đưa cô về trốn ở kho sau tiệm, nếu cảnh sát có đến thì cậu sẽ bảo họ là cậu bắt cóc cô chứ không phải cô tự ý bỏ trốn.
Hai đứa trẻ dắt tay nhau đi dưới ánh đèn đường vàng vọt của thành phố cảng, một đứa cầm lái xe đạp, một đứa đi bên cạnh chậm rãi gặm miếng ngỗng quay. Phi vụ "vượt ngục" ấy thực chất chẳng có kế hoạch hoàn hảo nào, chỉ đơn thuần là sự bốc đồng và lòng dũng cảm ngây thơ của Đới Kha khi không chịu nổi việc căn nhà bỗng dưng thiếu đi một người em gái. Mạn Thu nhìn bóng lưng gầy nhưng vững chãi của Đới Kha in trên mặt đường, lòng thầm nhủ rằng kể cả nếu ngày mai lại bị bắt quay lại, cô cũng sẽ không bao giờ quên được mùi ngỗng quay và hơi ấm của bàn tay đang dắt mình đi trong đêm nay.
Sáng sớm hôm sau, khi Đới Tứ Hải vừa mở cửa tiệm đã thấy hai đứa nhỏ đang nằm ngủ say sưa trên đống bao tải trong kho, ông đã không nỡ mắng một lời nào. Ông hiểu rằng, sợi dây liên kết giữa Mạn Thu và gia đình họ Đới đã không còn là việc "ở nhờ" đơn thuần nữa rồi.