Sáng sớm hôm đó, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá của cây hòe già trước cửa tiệm, Đới Tứ Hải tìm thấy hai đứa trẻ đang cuộn tròn ngủ say bên cạnh đống bao tải. Hình ảnh Đới Kha một tay vẫn còn nắm chặt gấu áo của Mạn Thu như sợ cô bé biến mất khiến người đàn ông vốn dĩ can trường ấy bỗng chốt thắt lòng. Ông hiểu rằng, dù pháp luật có khắt khe đến đâu, ông cũng không thể để mặc hai đứa trẻ này tự mình bơi giữa dòng đời được nữa.
Thay vì khiển trách về phi vụ "vượt ngục" đêm qua, Đới Tứ Hải lẳng lặng đi chuẩn bị một bữa sáng tươm tất. Khi Mạn Thu tỉnh dậy với ánh mắt đầy lo âu, sợ rằng mình sẽ lại bị áp giải đi, bác Đới đã gọi cô bé ra dưới gốc cây hòe già, nơi có chiếc bàn đá rêu phong mà ông vẫn thường ngồi uống trà mỗi tối. Ông đặt bàn tay to lớn, thô ráp lên đầu cô bé, giọng nói trầm khàn nhưng chứa đựng một sự kiên định chưa từng có.
Ông bảo Mạn Thu đừng sợ, hôm nay ông sẽ lên phường một chuyến nữa, dù có phải chạy vạy khắp nơi hay nhờ vả bao nhiêu mối quan hệ cũ, ông cũng sẽ danh chính ngôn thuận đón cô về làm con trong nhà. Đới Tứ Hải không hứa hẹn những điều cao sang, ông chỉ nói rằng từ nay về sau, tiệm ngỗng này có bát cơm nào thì cô sẽ có bát cơm đó, Đới Kha có mái nhà che đầu thì cô cũng sẽ không phải chịu cảnh mưa nắng ngoài kia. Đó không chỉ là lời hứa của một người chiến hữu với một kẻ tệ bạc đã bỏ đi, mà là lời cam kết của một người cha dành cho đứa con mà định mệnh đã đưa đến.
Mạn Thu nhìn vào đôi mắt chân thành của người đàn ông trước mặt, rồi lại nhìn sang Đới Kha đang đứng tựa vào gốc cây hòe với vẻ mặt vẫn còn hầm hừ nhưng đôi tai thì đỏ ửng. Cô bé khẽ gật đầu, lần này giọt nước mắt lăn dài trên má không phải vì sợ hãi, mà là vì cảm giác được thuộc về. Dưới sự chứng kiến của gốc hòe già và hương ngỗng quay bắt đầu lan tỏa trong không gian, một bản giao kèo bằng tình thương đã được thiết lập, bền vững hơn bất kỳ tờ giấy ký tên nào.
Những ngày sau đó là chuỗi thời gian Đới Tứ Hải chạy ngược chạy xuôi. Với sự giúp đỡ của những người bạn cũ và bằng chứng về sự bỏ rơi của Lương Lập Hoa, cộng thêm việc chứng minh được điều kiện kinh tế ổn định của tiệm ngỗng, thủ tục nhận nuôi cuối cùng cũng hoàn tất. Ngày cầm tờ giấy quyết định có dấu đỏ trên tay, Đới Tứ Hải dẫn Mạn Thu về lại gốc cây hòe, ông chính thức tuyên bố với cả khu phố rằng từ nay Mạn Thu là người nhà họ Đới, ai còn dám gọi cô bé bằng những cái tên ác ý hay kỳ thị về người cha cũ, ông sẽ không nể tình hàng xóm mà làm ngơ.
Đới Kha đứng bên cạnh, hếch mặt nhìn đám trẻ con đang tò mò đứng xem rồi dõng dạc tuyên bố rằng từ nay Lương Mạn Thu là em gái của đại ca Đới, đứa nào dám động vào một sợi tóc của cô bé thì cứ chuẩn bị tinh thần mà gặp cậu. Dù cái giọng "mỏ hỗn" ấy vẫn không đổi, nhưng Mạn Thu biết, từ khoảnh khắc này, cô đã thực sự có một bến đỗ.
Dưới gốc cây hòe tỏa bóng mát rượi, Mạn Thu lần đầu tiên dám nở một nụ cười thật sự. Cuộc sống của cô ở Hải Thành chính thức bước sang một chương mới, không còn là "con nhỏ HIV" bị ruồng bỏ ở thôn Sơn Vĩ, mà là một thành viên của gia đình tiệm ngỗng quay, nơi có một người cha bao dung và một anh trai ngang ngược nhưng vô cùng ấm áp. Cô bé thầm hứa với lòng mình sẽ học tập thật tốt, làm việc thật chăm chỉ để xứng đáng với lời hứa của bác Đới dưới gốc cây già ngày hôm ấy.