MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía sau lớp găng tay lụaChương 10

Phía sau lớp găng tay lụa

Chương 10

678 từ · ~4 phút đọc

Ánh mặt trời buổi sớm bắt đầu len lỏi qua những kẽ hở hẹp giữa các tòa nhà chọc trời, nhưng khi Trình Liêm dẫn Nhược Hy rẽ vào một lối nhỏ khuất sau dãy cao ốc văn phòng, không gian bỗng chốc cô đặc lại. Trước mắt cô là một "Thành trung thôn" — ngôi làng nằm giữa lòng thành phố, nơi những căn nhà gạch cũ kỹ chồng chéo lên nhau như những khối đồ chơi bị xếp lỗi. Những dây điện chằng chịt như mạng nhện giăng mắc trên đầu, treo đầy những chậu cây bằng nhựa tái chế và cả những bộ quần áo đủ màu sắc đang đón nắng.

Nhược Hy bước đi thận trọng, đôi giày bệt của cô chạm lên mặt đường lát đá không bằng phẳng, thấm đẫm mùi nước mưa từ đêm qua quyện với mùi dầu mỡ của những hàng ăn sáng. Khác với sự tĩnh lặng đến lạnh người trong căn penthouse của cô, nơi đây tràn ngập âm thanh. Tiếng bát đũa khua vào nhau lách cách, tiếng những người đàn ông cởi trần đứng bên vòi nước công cộng vừa đánh răng vừa chào hỏi nhau oang oang, và tiếng trẻ con đuổi bắt nhau trong những con ngõ chỉ vừa đủ hai người đi bộ tránh nhau.

Trình Liêm đi đến đâu, những lời chào hỏi thân tình vang lên đến đó. Một người phụ nữ đang nhóm bếp than tổ ong ngẩng đầu lên, cười tươi rói mời anh vào uống bát trà nóng; một ông lão ngồi vá lốp xe bên đường giơ tay chào, ánh mắt tò mò nhưng hiền hậu nhìn sang cô gái lạ lẫm bên cạnh anh. Nhược Hy khẽ co mình lại, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì cô cảm thấy mình như một kẻ lạ mặt đang xâm nhập vào một hệ sinh thái đầy sức sống mà cô chưa bao giờ được biết tới.

Họ đi ngang qua một khoảng sân nhỏ, nơi một vài gia đình đang quây quần bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ để ăn cháo trắng với dưa muối. Không có khăn trải bàn bằng vải lanh, không có dao nĩa bạc, nhưng tiếng cười đùa của họ vang vọng khắp con ngõ, phá tan mọi ranh giới về sự nghèo nàn. Nhược Hy đứng khựng lại khi một bé gái nhỏ chạy đến, đôi bàn tay còn dính đầy phấn màu vô tình chạm vào tà áo măng tô đắt tiền của cô để giữ thăng bằng. Cô nín thở, nhìn vết phấn trắng nhạt in lên lớp vải tối màu. Kỳ lạ thay, lần này cô không rút khăn giấy ra lau ngay lập tức. Cô nhìn vào đôi mắt to tròn, trong veo của đứa trẻ và nhìn thấy một niềm vui thuần khiết — thứ niềm vui không được mua bằng tiền hay sự vô trùng.

"Họ không giàu có, nhưng họ không cô độc," Trình Liêm nói khẽ, mắt anh dõi theo lũ trẻ. Anh chỉ cho cô thấy cách những người hàng xóm chia nhau một mẩu tin trên tờ báo cũ, cách họ giúp nhau thu dọn đồ đạc khi trời đổ mưa. Ở đây, mỗi mét vuông diện tích đều chứa đựng sự sẻ chia. Sự ồn ào mà Nhược Hy từng cho là sự thô lỗ, giờ đây hiện ra trước mắt cô như một bản hòa ca của lòng nhân ái.

Đứng giữa xóm trọ nghèo nàn lọt thỏm dưới cái bóng khổng lồ của những tòa nhà chọc trời, Nhược Hy bỗng thấy căn penthouse của mình thật giống một hòn đảo hoang vắng. Cô nhận ra rằng, sự sạch sẽ quá mức đôi khi là một hình thức của sự cách ly, còn lớp bụi bặm ở nơi này lại chính là chất keo kết nối con người với con người. Lần đầu tiên, cô thấy vết phấn trên áo mình không phải là một "vết bẩn", mà là một dấu hiệu cho thấy cô đã thực sự chạm vào cuộc đời.