Sau khi rời quán sủi cảo, bóng tối của màn đêm đã hoàn toàn bị đẩy lùi bởi thứ ánh sáng xám bạc của rạng đông. Trình Liêm dẫn Nhược Hy đến một trạm tập kết rác nhỏ nằm khuất sau dãy nhà kho cũ. Khác với sự kinh sợ thường trực, Nhược Hy bước đi có phần dạn dĩ hơn, dù cô vẫn vô thức tránh những vũng nước đọng trên lối vào. Tại đây, Trình Liêm bắt đầu công việc phân loại cuối cùng trong ngày. Anh lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ từ dưới gầm xe rác, bên trong chứa đựng những vật dụng kỳ lạ mà anh đã nhặt được suốt ca làm việc.
Nhược Hy đứng bên cạnh, tò mò nhìn vào bên trong. Cô thấy một chiếc đồng hồ báo thức bị hỏng vỏ kính, một con búp bê bằng vải cũ mất một bên mắt, và một xấp bưu thiếp đã ngả vàng. Trình Liêm nhặt chiếc đồng hồ lên, dùng vạt áo bảo hộ lau sạch bụi rồi vặn lại dây cót. Tiếng tích tắc giòn giã bỗng vang lên giữa không gian tĩnh lặng, như một nhịp tim vừa được hồi sinh. Anh mỉm cười giải thích rằng người thành phố này vứt bỏ mọi thứ quá nhanh, đôi khi chỉ vì một vết trầy xước nhỏ hoặc vì họ đã quá chán ghét những gì cũ kỹ, nhưng đối với anh, mỗi món đồ đều mang một linh hồn và một câu chuyện riêng.
Anh đưa cho Nhược Hy xem một chiếc hộp thiếc đựng trà đã gỉ sét nhưng có hoa văn dập nổi rất tinh xảo. Anh kể cho cô nghe về một bà cụ ở xóm trọ, người đã dùng những chiếc hộp bỏ đi như thế này để trồng những cây thảo mộc nhỏ bên cửa sổ, biến sự mục nát thành mầm sống. Nhược Hy khẽ chạm tay vào lớp thiếc thô ráp, cô bỗng nhớ đến căn phòng ngập tràn những đồ dùng hàng hiệu đắt tiền nhưng lạnh lẽo của mình. Ở đó, mọi thứ đều mới tinh và hoàn hảo, nhưng dường như chúng không có "hơi người". Sự lãng phí của giới thượng lưu mà cô là một phần trong đó bỗng hiện ra thật trần trụi trước mặt cô qua ánh mắt của một người dọn rác.
Trình Liêm nhặt một mảnh gỗ nhỏ được chạm khắc dở dang từ trong túi rác của một gia đình giàu có ở khu phố phía Tây. Anh dùng một con dao nhỏ khéo léo gọt lại vài đường, chỉ trong phút chốc, mảnh gỗ vô tri đã ra hình hài một chú chim nhỏ đang vỗ cánh. Anh đặt nó vào tay Nhược Hy. Lần này, cô không hề đeo găng tay lụa. Lòng bàn tay cô cảm nhận được sự sần sùi của thớ gỗ và cả chút hơi ấm còn sót lại từ bàn tay của Trình Liêm. Cô nhận ra rằng, giá trị của một món đồ không nằm ở cái giá người ta dán trên nó, mà nằm ở cách chúng ta trân trọng và hồi sinh nó.
"Đôi khi, những thứ bị coi là rác rưởi lại chứa đựng những ký ức chân thực nhất," Trình Liêm nói trầm thấp, mắt anh nhìn xa xăm về phía những tòa cao ốc đang dần bừng sáng dưới ánh mặt trời. "Người ta cố che đậy sự đổ vỡ bằng cách vứt chúng đi, nhưng tôi chọn cách nhặt chúng lại, vì đó là bằng chứng cho việc chúng ta đã từng sống, từng yêu và từng thuộc về một nơi nào đó." Nhược Hy siết chặt chú chim gỗ trong tay, cảm nhận một sự rung động kỳ lạ lan tỏa trong huyết quản.
Bình minh bắt đầu nhuộm vàng những đống phế liệu quanh trạm tập kết, biến chúng thành những khối điêu khắc trừu tượng dưới ánh sáng ban mai. Nhược Hy nhìn lại đôi bàn tay mình, dù đã dính một chút bụi gỗ và dấu vết của thời gian, nhưng cô không còn cảm thấy kinh tởm nữa. Cô bắt đầu hiểu rằng, ranh giới giữa "quý giá" và "bỏ đi" đôi khi chỉ cách nhau bằng một ánh nhìn thấu cảm. Và giữa những thứ bị thành phố vứt bỏ, cô đã tìm thấy một phần tâm hồn mình vừa mới thức tỉnh.