MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía sau lớp găng tay lụaChương 8

Phía sau lớp găng tay lụa

Chương 8

753 từ · ~4 phút đọc

Kim đồng hồ trên tháp bưu điện lân cận đã chỉ gần năm giờ sáng. Sương mù quyện chặt với hơi nước nóng bốc lên từ chiếc xửng hấp khổng lồ, tạo thành một dải mây trắng mờ ảo bao quanh góc ngõ Vĩnh Khang. Trình Liêm đẩy chiếc xe rác vào một hốc tường tối, gác chổi cẩn thận rồi ra hiệu cho Thẩm Nhược Hy đi theo. Trước mắt cô là một quán sủi cảo không biển hiệu, chỉ có bộ bàn ghế nhựa thấp bé màu đỏ đã xỉn màu và một bóng đèn dây tóc tỏa ra thứ ánh sáng cam ấm áp nhưng leo lét.

Nhược Hy đứng khựng lại trước dãy ghế nhựa. Đối với một người vốn quen với những chiếc ghế bọc nhung ép lụa được khử khuẩn bằng tia cực tím, vật thể trước mắt cô trông giống như một ổ vi khuẩn khổng lồ. Cô nhìn thấy những vết dầu mỡ lấm tấm trên mặt bàn gỗ kê sát vách tường bong tróc, thấy cả lớp bồ hóng bám trên mép chiếc bát sứ đã mẻ một miếng nhỏ. Sự đấu tranh nội tâm hiện rõ trên gương mặt tái nhợt của cô, đôi bàn tay bọc găng trắng siết chặt lấy quai túi xách như muốn tìm một điểm tựa.

Trình Liêm không hối thúc. Anh lấy một tờ giấy ăn rẻ tiền từ trong hộp nhựa, lau sơ qua chiếc ghế đối diện một cách tự nhiên rồi ngồi xuống. Bà cụ chủ quán, người có gương mặt hằn sâu những nếp chân chim nhưng đôi mắt lại vô cùng đôn hậu, bước ra với hai bát sủi cảo nghi ngút khói. Bà nhìn Nhược Hy, mỉm cười để lộ hàm răng đã rụng mất vài chiếc, khen cô gái nhỏ thật xinh đẹp rồi đặt bát sủi cảo xuống bàn. Mùi gừng, mùi hành lá và thịt băm thơm phức xộc vào mũi, đánh thức cơn đói mà Nhược Hy chưa bao giờ thực sự cảm nhận được trong những bữa tiệc tối chỉ mang tính trình diễn.

"Cô cứ ngồi đi, nhựa sạch hơn cô nghĩ đấy," Trình Liêm nói khẽ, đôi mắt anh lấp lánh sự khích lệ. Nhược Hy hít một hơi thật sâu, cô từ từ ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp. Cảm giác trọng tâm cơ thể hạ thấp xuống gần sát mặt đất khiến cô thấy lạ lẫm, như thể cô vừa hạ mình xuống để nhìn thế giới từ một góc độ hoàn toàn khác. Khi đầu gối cô chạm vào mép bàn gỗ thô ráp, một luồng điện run rẩy chạy dọc sống lưng, nhưng lạ thay, nỗi kinh hoàng thường thấy lại bị thay thế bởi một cảm giác chân thực đến nghẹt thở.

Nhược Hy tháo đôi găng tay lụa trắng, lần đầu tiên để làn da trần tiếp xúc với bầu không khí đặc quánh mùi khói bếp. Cô cầm đôi đũa tre lên, đôi tay vẫn còn hơi run. Trình Liêm đẩy về phía cô một bát giấm nhỏ, bảo cô rằng vị chua sẽ giúp sủi cảo ngon hơn. Cô cắn thử một miếng nhỏ, lớp vỏ bánh mềm mịn và nhân thịt đậm đà tan ra trên đầu lưỡi. Đó không phải là hương vị tinh tế của đầu bếp chuẩn sao Michelin, đó là hương vị của sự sống, của những con người thức khuya dậy sớm để chắt chiu từng đồng tiền lẻ.

Xung quanh họ, những người bốc vác vừa kết thúc ca trực, những người phụ nữ đi chợ sớm bắt đầu ngồi lấp đầy những chiếc ghế nhựa còn lại. Tiếng xì xụp ăn uống, tiếng cười nói oang oang về giá cả thị trường tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức sống. Nhược Hy ngồi đó, giữa những người mà mẹ cô thường gọi là "tầng lớp dưới", nhưng cô lại cảm thấy một sự an yên lạ lùng. Dưới ánh đèn dây tóc vàng vọt, cô nhìn thấy Trình Liêm đang ăn một cách ngon lành, những vết bẩn trên áo bảo hộ của anh dường như biến mất, chỉ còn lại gương mặt của một người đàn ông đang tận hưởng thành quả sau một đêm lao động vất vả. Lần đầu tiên trong đời, Thẩm Nhược Hy nhận ra rằng sự sạch sẽ nhất không nằm ở dung dịch khử trùng, mà nằm ở một tâm hồn không hổ thẹn với những giọt mồ hôi mình đổ xuống.