MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía sau lớp găng tay lụaChương 7

Phía sau lớp găng tay lụa

Chương 7

728 từ · ~4 phút đọc

Lời thách thức của Trình Liêm lơ lửng trong không trung, hòa lẫn với mùi sương sớm lạnh lẽo. Thẩm Nhược Hy đứng lặng người, những quy tắc về sự sạch sẽ và an toàn vốn đã bám rễ trong đầu cô suốt mười mấy năm đang gào thét đòi cô quay lưng chạy trốn. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt bình thản của anh, một sự tò mò mãnh liệt — thứ bản năng đã bị kìm nén quá lâu — bỗng chốc bùng lên. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ đến mức tưởng chừng như chỉ là ảo giác của gió đêm.

Trình Liêm không tỏ ra quá đỗi ngạc nhiên, anh nhặt chiếc chổi tre lên và bắt đầu đẩy chiếc xe rác về phía những con phố hẹp hơn, nơi ánh đèn đường chỉ còn là những đốm sáng thưa thớt. Nhược Hy đi bên cạnh anh, giữ một khoảng cách chừng nửa mét. Đây là lần đầu tiên cô đi bộ trên vỉa hè mà không có sự bảo vệ của vệ sĩ, cảm giác mặt nhựa đường không bằng phẳng dưới đế giày mỏng khiến cô thấy mỗi bước đi đều như một cuộc phiêu lưu mạo hiểm.

Họ tiến vào khu vực những con phố cũ, nơi những ngôi nhà mang kiến trúc từ thế kỷ trước nằm san sát nhau. Trình Liêm bắt đầu công việc của mình một cách nhịp nhàng. Anh không chỉ thu gom những túi rác lớn, mà còn dừng lại để gỡ những mẩu kẹo cao su bám chặt trên ghế đá, hay sắp xếp lại những chiếc xe đạp dùng chung bị đổ ngổn ngang làm cản lối đi. Nhược Hy quan sát tất cả. Cô nhận ra rằng đối với Trình Liêm, công việc này không hề thấp kém; anh đang tỉ mỉ chăm sóc cho "sức khỏe" của thành phố này như một người làm vườn tận tâm.

"Tại sao anh lại làm kỹ đến vậy?" Nhược Hy hỏi, giọng cô nhỏ dần khi họ đi ngang qua một dãy nhà đang ngủ yên. "Dù sao thì đến sáng mai, người ta cũng sẽ lại vứt rác ra thôi."

Trình Liêm dừng tay, anh chỉ vào một kẽ hở giữa những viên gạch lát đường nơi một mầm cỏ xanh nhỏ bé đang vươn lên. Anh trả lời rằng nếu chúng ta cứ mặc kệ những vết bẩn nhỏ, chúng sẽ tích tụ thành một sự thối rữa lớn, và khi đó, người ta sẽ quên mất rằng nơi này từng là một tổ ấm. Anh dọn dẹp không phải để thành phố đẹp hơn trong mắt người giàu, mà để những người lao động nghèo khi thức dậy, họ có một lối đi sạch sẽ để bắt đầu ngày mới với một chút hy vọng.

Khi họ đi sâu vào một con ngõ nhỏ có tên là Ngõ Vĩnh Khang, mùi khói bếp từ một cửa hàng sủi cảo mở sớm bắt đầu lan tỏa. Nhược Hy vô thức đưa tay lên che mũi, nhưng rồi cô từ từ hạ tay xuống. Mùi khói than tổ ong và mùi bột mỳ chín không hề "bẩn" như cô tưởng tượng, nó mang một vị mặn mòi của cuộc sống thực tế. Trình Liêm đưa cho cô một chiếc khẩu trang vải mới tinh từ túi áo bảo hộ, bảo cô đeo vào nếu cảm thấy khó chịu. Lần này, Nhược Hy không ngần ngại đón lấy, ngón tay cô khẽ chạm vào tay anh, một sự tiếp xúc ngắn ngủi nhưng không còn khiến cô rùng mình vì sợ hãi.

Càng đi, Nhược Hy càng nhận ra thế giới của cô và thế giới của anh vốn dĩ luôn tồn tại song song, chỉ là cô đã chọn cách nhắm mắt lại. Bước chân cô dần trở nên vững chãi hơn trên mặt đường lấm lem. Cô không còn chỉ nhìn thấy rác rưởi, cô bắt đầu thấy những bảng hiệu viết tay bằng phấn màu, thấy những khóm hoa nhài trồng trong vỏ hộp thiếc bên cửa sổ, và thấy bóng dáng của một Thượng Hải không có ánh đèn neon nhưng đầy hơi ấm con người. Đó là giây phút cô hiểu rằng, mình đã thực sự bước ra khỏi tòa tháp ngà pha lê để chạm vào lớp bụi đời đầu tiên.