MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía sau lớp găng tay lụaChương 6

Phía sau lớp găng tay lụa

Chương 6

695 từ · ~4 phút đọc

Đúng bốn giờ sáng, khi sương mù từ sông Hoàng Phố bắt đầu bao phủ những chân cột đèn, Thẩm Nhược Hy bước ra khỏi thang máy sảnh chính. Cô không mặc bộ váy dạ hội xa hoa hay đi giày cao gót, thay vào đó là một chiếc áo khoác măng tô tối màu che kín người và đôi giày bệt đơn giản. Trong túi xách của cô là một chiếc hộp quà nhỏ được bọc bằng giấy lụa màu xanh nhạt, bên trong chứa một bộ dụng cụ vệ sinh tay cao cấp và một chiếc kẹp cà vạt bằng bạc – những món đồ mà cô cho là phù hợp để "trả ơn" một cách lịch sự nhưng vẫn giữ được khoảng cách.

Cô đi bộ dọc theo đại lộ, đôi mắt không ngừng tìm kiếm bóng dáng màu cam phản quang. Trái tim Nhược Hy đập nhanh hơn bình thường, mỗi khi có một cơn gió thổi qua mang theo mùi của những túi rác ven đường, cô lại vô thức nín thở, nhưng bước chân vẫn không dừng lại. Cuối cùng, cô thấy anh ở góc đường gần một công viên nhỏ, nơi những dãy ghế đá đang được anh lau dọn một cách tỉ mỉ. Trình Liêm lúc này đã tháo khẩu trang, lộ ra gương mặt với những đường nét cương nghị và ánh mắt có phần mệt mỏi nhưng vẫn rất sáng.

Nhược Hy dừng lại cách anh khoảng ba mét, hắng giọng nhỏ nhẹ. Trình Liêm ngẩng đầu lên, anh hơi ngỡ ngàng khi nhận ra cô gái từ căn penthouse lộng lẫy lại xuất hiện ở đây vào giờ này. Anh đứng thẳng người, đặt chiếc khăn lau sang một bên rồi nhìn cô với vẻ dò xét nhưng không thiếu phần lịch thiệp. Nhược Hy tiến lại gần thêm một bước, đôi tay bọc găng khẽ run lên khi cô chìa hộp quà ra phía trước. Cô nói bằng giọng run run, rằng đây là chút lòng thành vì chuyện chiếc vòng ngọc đêm qua.

Trình Liêm nhìn hộp quà sang trọng rồi lại nhìn xuống đôi găng tay trắng muốt của Nhược Hy. Một nụ cười thoáng qua trên môi anh, không phải là nụ cười chế giễu mà là sự thấu hiểu sâu sắc. Anh không nhận lấy món quà ngay mà chậm rãi mở nắp một bình nước kim loại treo bên hông xe rác, rửa sạch đôi bàn tay mình rồi lau khô vào chiếc khăn bông vắt trên vai. Sau đó, anh mới đón lấy hộp quà bằng một sự trân trọng khiến Nhược Hy bất ngờ. Anh nói cảm ơn bằng một giọng trầm thấp, ấm áp, hoàn toàn khác với tiếng ồn ào của phố thị.

"Thẩm tiểu thư, thực ra cô không cần phải làm thế này," Trình Liêm lên tiếng, đôi mắt anh nhìn thẳng vào mắt cô. "Việc tìm lại đồ đánh rơi là bản năng của con người, không phải là một dịch vụ cần phải trả phí." Nhược Hy đứng sững người, cô vốn đã chuẩn bị sẵn những lời khách sáo để kết thúc cuộc hội thoại, nhưng sự thẳng thắn của anh khiến mọi kịch bản trong đầu cô tan biến. Cô nhận ra rằng, dù cô đứng cao hơn anh 88 tầng lầu về mặt địa vị, nhưng trước mặt anh, cô lại cảm thấy mình nhỏ bé và thiếu kinh nghiệm sống đến lạ kỳ.

Một chiếc xe tải chạy ngang qua, hất tung một đám lá khô và bụi đất về phía họ. Nhược Hy theo bản năng lùi lại, đưa tay che mặt. Trình Liêm nhanh chóng bước lên một bước, dùng thân hình cao lớn của mình để chắn bớt luồng gió bụi cho cô. Khi cơn gió đi qua, anh nhìn thấy vẻ hoảng hốt trong mắt cô và khẽ hỏi liệu cô có muốn thấy Thượng Hải thực sự trông như thế nào khi lớp trang điểm của nó được gỡ bỏ hay không. Đó không phải là một lời mời gọi, mà là một lời thách thức thầm lặng dành cho nàng tiểu thư trong lồng kính.