MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía sau lớp găng tay lụaChương 11

Phía sau lớp găng tay lụa

Chương 11

712 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng ban mai của Thượng Hải bắt đầu gắt hơn, xuyên qua những tán cây hòe già cỗi trong ngõ nhỏ. Ngay lúc họ định rời khỏi Thành trung thôn, một âm thanh đổ vỡ chát chúa vang lên từ phía góc ngõ. Một sạp hàng rong cũ kỹ bán các loại nông sản khô và hạt ngũ cốc của một cụ ông vừa bị chiếc xe máy chở hàng phóng nhanh quệt phải. Những bao tải đậu xanh, ngô vàng và táo đỏ bục ra, tung tóe khắp mặt đường đầy bụi bặm.

Người chạy xe máy đã phóng vụt đi mất, bỏ lại ông cụ đứng run rẩy nhìn gia sản nhỏ bé của mình nằm vương vãi giữa những vũng nước đọng và rác rưởi. Trình Liêm ngay lập tức lao đến, anh quỳ xuống dùng đôi bàn tay trần hốt lại những hạt đậu xanh còn sạch vào thúng. Nhược Hy đứng chôn chân tại chỗ. Trước mắt cô là một cảnh tượng mà chứng ám ảnh cưỡng chế của cô luôn coi là "thảm họa": thực phẩm trộn lẫn với đất cát, mặt đường không hề được khử trùng, và sự hỗn độn tột cùng.

Nhược Hy nhìn xuống đôi găng tay lụa trắng muốt của mình. Cô biết nếu cô chạm vào đó, đôi găng tay này sẽ bị hỏng hoàn toàn, và vi khuẩn sẽ bám lấy cô. Nhưng nhìn bóng lưng gầy của Trình Liêm đang hối hả, nhìn giọt nước mắt lăn trên gò má nhăn nheo của ông cụ, một thứ gì đó trong lồng ngực cô bỗng thắt lại. Nó mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ vi trùng, to lớn hơn cả sự giáo điều của mẹ cô.

Cô đưa tay lên, chậm rãi lột chiếc găng tay bên trái, rồi đến bên phải. Đôi bàn tay trắng ngần, mềm mại vốn chỉ quen cầm cọ vẽ và ly sứ cao cấp giờ đây lần đầu tiên lộ ra hoàn toàn dưới ánh mặt trời. Nhược Hy quỳ xuống bên cạnh Trình Liêm. Hơi lạnh của mặt đất truyền qua lớp vải quần, và khi ngón tay cô chạm vào những hạt đậu nhỏ xíu lẫn trong cát bụi, cô cảm thấy một sự rùng mình chạy dọc sống lưng. Nhưng cô không dừng lại. Cô bắt đầu nhặt, từng hạt một, rồi cả nắm.

"Để tôi giúp," cô nói khẽ, giọng nói có phần run rẩy nhưng kiên định.

Trình Liêm hơi sững lại, anh nhìn đôi bàn tay trần của nàng tiểu thư giờ đã dính đầy bụi xám và bùn đất. Anh không ngăn cản, chỉ im lặng dịch sang một bên để nhường chỗ cho cô. Cứ thế, giữa con ngõ nghèo nàn, một nàng tiểu thư sống trong "vô trùng" và một anh vệ sinh cùng nhau thu dọn những mảnh vỡ của một cuộc đời lao động. Nhược Hy cảm thấy mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán, bàn tay cô nóng rang vì cọ xát với mặt đường thô ráp, nhưng một cảm giác giải thoát kỳ lạ đang xâm chiếm lấy tâm trí cô.

Khi bao tải cuối cùng được buộc lại, Nhược Hy đứng dậy, nhìn xuống bàn tay mình. Móng tay cô không còn bóng loáng, lòng bàn tay lấm lem vệt đen và những vết xước nhỏ do sỏi đá gây ra. Cô đưa bàn tay ấy lên trước mắt, không phải với sự kinh tởm, mà với một niềm tự hào thầm lặng. Cô đã phá vỡ chiếc lồng kính bao vây mình bấy lâu nay. Cô nhận ra rằng, bàn tay có thể bẩn, nhưng hành động vừa rồi đã khiến trái tim cô sạch sẽ và nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Ông cụ chủ sạp hàng nắm lấy đôi bàn tay lấm lem của cô, nói lời cảm ơn rối rít bằng giọng địa phương khó nghe. Lần này, Nhược Hy không rụt tay lại. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như nắng sớm, cảm nhận hơi ấm thô mộc từ bàn tay người lao động truyền sang mình. Đôi găng tay lụa trắng giờ nằm lăn lóc trong túi áo măng tô, dường như chúng đã trở thành vật phẩm của một kiếp trước xa xôi nào đó.