Nắng đã lên cao, hắt những vệt vàng rực rỡ xuống con ngõ nhỏ, nhưng bên trong quán trà đá dưới gốc cây hòe già, không khí vẫn giữ được sự dịu mát của sương sớm. Trình Liêm rót cho Nhược Hy một chén trà nhạt, khói bốc lên nghi ngút giữa hai người. Nhược Hy nhìn xuống đôi bàn tay mình, những vệt bụi của sạp hàng khi nãy đã khô lại, tạo thành những đường vân kỳ lạ trên da thịt. Cô nhìn anh, người đàn ông có phong thái điềm tĩnh và cách dùng từ gãy gọn, điều vốn dĩ không thuộc về một người chỉ biết đến lao động chân tay thuần túy.
Nhược Hy lên tiếng, câu hỏi cô đã kiềm chế suốt cả đêm cuối cùng cũng thốt ra thành lời. Cô thắc mắc tại sao một người như anh, người có thể đọc được những cuốn sách triết học bằng tiếng Anh đặt trên xe rác và có đôi mắt thâm trầm đầy tri thức, lại chọn làm bạn với những túi rác của thành phố mỗi đêm. Trình Liêm xoay chén trà trong tay, ánh mắt anh trôi về một khoảng không vô định, nơi những ký ức từ năm năm trước bắt đầu ùa về như một thước phim chậm.
Anh kể cho cô nghe về một gia đình từng rất hạnh phúc ở một thành phố phía Nam, nơi cha anh là một kỹ sư xây dựng danh tiếng và anh đang là sinh viên xuất sắc của ngành kiến trúc. Nhưng một vụ sập công trình do sự gian dối của những nhà thầu cấp trên đã đẩy cha anh vào vòng lao lý để làm kẻ thế thân. Căn nhà bị niêm phong, mẹ anh lâm bệnh nặng vì cú sốc quá lớn, và mọi cánh cửa tương lai của Trình Liêm bỗng chốc đóng sầm lại. Để có tiền chạy chữa cho mẹ và trang trải nợ nần, anh phải bỏ học, làm đủ mọi công việc từ bốc vác đến phụ hồ, cho đến khi mẹ anh qua đời trong một đêm mưa lạnh lẽo.
"Khi đó, tôi cảm thấy cả thế giới này thật bẩn thỉu," Trình Liêm nói, giọng anh trầm xuống nhưng không hề có sự oán hận. "Những người mặc vest sang trọng đã đẩy gia đình tôi vào cảnh lầm than bằng những bàn tay không dính một hạt bụi, nhưng trái tim họ thì mục nát. Tôi chọn nghề vệ sinh môi trường không phải vì không còn lựa chọn nào khác, mà vì tôi muốn tự tay mình dọn dẹp đi những tàn dư của một thành phố vốn luôn cố tỏ ra hào nhoáng nhưng thực chất đầy rẫy sự lãng phí và giả tạo."
Anh giải thích rằng công việc này cho anh sự tự do trong tâm hồn. Ban ngày anh vẫn đến thư viện công cộng để tự học, vẫn nuôi dưỡng những bản vẽ kiến trúc về những khu nhà ở bình dân bền vững, còn ban đêm anh đi nhặt nhạnh những mảnh vụn của cuộc đời. Đối với Trình Liêm, việc làm sạch một con phố mang lại cho anh cảm giác cứu chuộc, như thể mỗi túi rác anh mang đi là một phần nỗi đau của quá khứ được hóa giải. Anh không cần sự thương hại của người đời, vì anh biết giá trị của mình không nằm ở bộ quần áo đang mặc, mà nằm ở việc anh là người duy nhất nhìn thấy vẻ đẹp của thành phố khi nó trần trụi nhất.
Nhược Hy lặng người nghe anh kể. Những lời nói của Trình Liêm giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào thế giới quan bấy lâu nay của cô. Cô nhận ra bấy lâu nay mình chỉ sống trong một sự sạch sẽ giả tạo, một sự vô trùng được bao bọc bởi tiền bạc và sự ích kỷ. Cô nhìn anh bằng một ánh mắt hoàn toàn khác — không còn là sự tò mò của một tiểu thư với gã dọn rác, mà là sự kính trọng giữa hai linh hồn đang mang những vết sẹo của riêng mình. Trong quán trà nhỏ ấy, ranh giới giữa một tiểu thư tập đoàn đá quý và một anh vệ sinh dường như đã biến mất, chỉ còn lại sự thấu cảm sâu sắc dành cho những thăng trầm của nhân thế.