Câu chuyện về quá khứ của Trình Liêm vẫn còn đọng lại trong không gian quán trà thì bầu trời Thượng Hải bất ngờ chuyển mình. Những đám mây xám xịt từ phía sông Hoàng Phố kéo về, nuốt chửng những tia nắng vừa mới nhen nhóm. Chỉ trong vài phút, một cơn mưa rào mùa hạ đổ xuống trắng xóa, xối xả như muốn gột rửa sạch sành sanh mọi ngóc ngách của khu Thành trung thôn. Trình Liêm nhanh chóng nắm lấy cổ tay Nhược Hy, dắt cô chạy vội vào dưới mái hiên của một ngôi nhà cổ mang kiến trúc Thạch Khố Môn gần đó.
Mái hiên hẹp đến mức họ phải đứng sát cạnh nhau để tránh những tia nước bắn tung tóe. Nhược Hy thở dốc, những lọn tóc mai dính bết vào trán vì thấm nước mưa. Trong không gian chật hẹp, mùi hương thanh khiết của hoa trà từ người cô hòa quyện với mùi nắng gắt và mùi mồ hôi nhàn nhạt trên áo bảo hộ của Trình Liêm. Đây là lần đầu tiên cô đứng gần một người đàn ông đến thế, gần đến mức cô có thể nghe thấy nhịp tim đều đặn của anh và cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cánh tay rắn chắc đang chắn phía ngoài để bảo vệ cô khỏi những cơn gió lùa.
Tiếng mưa rơi trên mái tôn cũ tạo thành những âm thanh chát chúa, ngăn cách họ với thế giới ồn ào bên ngoài. Nhược Hy nhìn xuống chân mình, đôi giày bệt đã lấm bùn, gấu quần măng tô đắt tiền sũng nước và dính đầy cát sỏi. Kỳ lạ thay, cô không còn cảm thấy buồn nôn hay muốn phát điên vì sự bẩn thỉu ấy nữa. Cô nhìn ra màn mưa, rồi nhìn sang Trình Liêm. Anh đang đứng nghiêng người, đôi mắt trầm mặc quan sát những dòng nước chảy xiết dưới rãnh thoát nước mà anh vừa dọn sạch lúc mờ sáng.
"Nếu là trước đây, tôi chắc chắn đã suy sụp nếu bị kẹt ở một nơi như thế này," Nhược Hy khẽ lên tiếng, giọng cô bị tiếng mưa át đi đôi phần. Trình Liêm quay sang nhìn cô, ánh mắt anh dịu lại, không còn vẻ xa cách như lúc mới gặp. Anh nói rằng mưa không làm con người ta bẩn đi, nó chỉ làm hiện rõ những gì chúng ta cố tình che giấu. Dưới mái hiên mục nát này, cô không còn là tiểu thư họ Thẩm cao quý, và anh cũng không chỉ là một gã dọn rác. Họ chỉ là hai con người đang tìm chỗ trú chân trước sự thịnh nộ của thiên nhiên.
Nhược Hy đưa bàn tay đã trần trụi ra ngoài mái hiên, hứng lấy những giọt nước mưa mát lạnh. Cô chợt nhận ra rằng, trong sự vô trùng tuyệt đối ở nhà mình, cô chưa bao giờ cảm thấy mình thực sự tồn tại một cách sống động như lúc này. Sự rung cảm bắt đầu nảy mầm từ những điều giản đơn nhất: một ánh nhìn cảm thông, một chỗ đứng che mưa, và sự hiện diện của một người thấu hiểu những góc tối trong lòng mình. Ranh giới về địa vị, tiền bạc hay những bộ quần áo sang trọng dường như tan chảy theo dòng nước mưa đang chảy tràn trên mặt đất.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn, khiến lối đi nhỏ trước mặt họ biến thành một con suối nhỏ. Trình Liêm khẽ điều chỉnh lại vị trí đứng, vô tình để vai mình chạm nhẹ vào vai cô. Nhược Hy không lùi lại. Cô để mặc sự tiếp xúc ấy diễn ra, cảm nhận một sự bình yên kỳ lạ mà không máy lọc không khí hay dung dịch sát khuẩn nào có thể mang lại. Trong khoảnh khắc ấy, giữa tiếng mưa gầm thét của Thượng Hải, hai trái tim thuộc về hai thế giới khác nhau đã tìm thấy một nhịp điệu chung dưới mái hiên nhà cũ kỹ, hứa hẹn những bão tố và thay đổi khôn lường trong những ngày sắp tới.