Cơn mưa dứt hẳn cũng là lúc một chiếc sedan đen bóng loáng đỗ xịch ngay đầu ngõ Vĩnh Khang. Nhược Hy bước lên xe, để lại sau lưng bóng dáng cao gầy của Trình Liêm đang tiếp tục đẩy chiếc xe rác về phía cuối phố. Chỉ sau ba mươi phút di chuyển, thế giới của bùn đất, khói bếp và hơi ấm con người đã lùi xa, thay thế bằng mùi tinh dầu oải hương diệt khuẩn nồng nặc trong khoang xe. Nhược Hy nhìn qua cửa kính, thấy bàn tay mình vẫn còn vương chút dấu vết xước xát của buổi sáng, cô vội vàng giấu chúng vào túi áo như giấu đi một bí mật tội lỗi.
Căn penthouse tối nay rực rỡ hơn bao giờ hết để chuẩn bị cho buổi tiệc tối kỷ niệm tập đoàn. Nhược Hy bị vây quanh bởi ba nhân viên chăm sóc da và thợ trang điểm. Họ dùng những miếng bông tẩm dung dịch tẩy rửa cao cấp để lau sạch đôi bàn tay mà cô vừa dùng để nhặt đậu xanh giúp ông cụ tội nghiệp. Họ thốt lên đầy kinh hãi khi thấy một vết xước nhỏ nơi kẽ tay cô, vội vàng thoa lên đó những lớp kem dưỡng đắt đỏ có giá bằng cả tháng lương của một nhân viên vệ sinh. Nhược Hy ngồi im lìm như một con búp bê sứ, để mặc họ nhào nặn, nhưng trong lòng cô lại trỗi dậy một cảm giác buồn nôn mãnh liệt đối với sự chăm sóc "sạch sẽ" này.
Đến tám giờ tối, sảnh tiệc tràn ngập những gương mặt tinh anh của giới thượng lưu Thượng Hải. Những bộ váy dạ hội lấp lánh kim cương, những bộ vest không một hạt bụi, và tiếng cười nói tao nhã vang lên dưới ánh đèn chùm rực rỡ. Nhược Hy đứng bên cạnh mẹ, tay cầm ly rượu champagne lâu năm, nhưng đôi mắt cô lại liên tục lơ đãng nhìn ra phía cửa sổ sát đất. Từ độ cao này, cô không thể nhìn thấy ngõ Vĩnh Khang, không thấy quán trà đá, cũng không thấy anh. Thành phố bên dưới trông thật lung linh nhưng lạnh lẽo như một bảng mạch điện tử vô hồn.
Cô lắng nghe những cuộc đối thoại xung quanh mình. Họ bàn về những dự án bất động sản nghìn tỷ, về những kỳ nghỉ xa hoa tại châu Âu, và đôi khi là những lời phàn nàn về việc "thành phố dạo này thật bẩn thỉu" vì những công trình xây dựng. Mỗi lời nói của họ như một mũi kim đâm vào thính giác của Nhược Hy. Cô nhớ đến Trình Liêm, nhớ đến câu chuyện về người cha kỹ sư bị hãm hại, và nhớ đến ánh mắt đầy tri thức của anh khi nói về việc dọn dẹp tâm hồn. Những con người đang đứng đây, trong bộ dạng sạch sẽ nhất, có bao nhiêu người mang trong mình một trái tim mục nát giống như những kẻ đã đẩy gia đình anh vào đường cùng?
"Nhược Hy, con sao vậy? Sao lại không đeo găng tay lụa?" Bà Lâm Mỹ Hoa khẽ nhắc nhở, ánh mắt sắc lẹm dừng lại ở đôi bàn tay trần của con gái. Nhược Hy nhìn xuống tay mình, rồi nhìn sang đôi tay đeo đầy nhẫn quý của mẹ. Cô cảm thấy một sự cay đắng trào dâng. Sự vô trùng này thật ra chỉ là một bức tường ngăn cách họ với nỗi đau của đồng loại, một cách để họ tự lừa dối mình rằng họ cao quý hơn phần còn lại của thế giới.
Giữa buổi tiệc ồn ào, Nhược Hy thấy mình như một kẻ lạ mặt đang lạc bước trong chính ngôi nhà của mình. Ly rượu vang đỏ trên tay cô bỗng trở nên nhạt nhẽo, và những món ăn tinh tế của đầu bếp Pháp cũng không mang lại cảm giác ngon miệng như bát sủi cảo bốc khói trong con ngõ nhỏ mờ sương. Cô nhận ra mình đã thuộc về nơi kia mất rồi — nơi có bụi bặm, có mồ hôi, nhưng có sự thật. Sự trống rỗng trong lòng cô lúc này lớn đến mức ngay cả ánh sáng của hàng ngàn viên kim cương cũng không thể khỏa lấp nổi.