Cánh cửa căn hộ số 4 mở ra.
Bảo Nam đứng đó, dáng vẻ lịch lãm trong bộ vest được cắt may thủ công tinh xảo, trên tay cầm một túi giấy đựng rượu ngoại – thứ quà tặng xa xỉ hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh hành lang bong tróc vôi vữa này. Đối diện anh là Ngọc Hải, vẫn bộ quần áo ở nhà nhăn nhúm, mái tóc rối bù và đôi mắt thâm quầng sau cặp kính dày cộp.
Hai thế giới đối lập va chạm nhau ngay tại ngưỡng cửa. Một bên là ánh hào quang của danh vọng học thuật, một bên là bóng tối của sự ẩn dật cực đoan.
"Không mời tôi vào nhà sao?" Nam mỉm cười, nụ cười nửa miệng quen thuộc mà mười năm trước từng khiến bao nhiêu nữ sinh trường Đại học mê mệt.
Hải lùi lại một bước, không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Anh không tỏ ra ngạc nhiên, cũng chẳng vồn vã. Sự hờ hững đó chính là lớp áo giáp dày nhất của anh.
Nam bước vào. Căn phòng của Hải đập vào mắt anh với sự tối giản đến mức khắc khổ. Không tranh ảnh, không đồ trang trí, không tivi. Chỉ có sách, giấy tờ vương vãi và dàn máy tính tỏa nhiệt nóng hầm hập ở góc phòng. Không khí đặc quánh mùi giấy cũ, mùi bụi vi mạch và một thứ mùi lạ lùng khác mà Nam chưa kịp định danh – có lẽ là mùi của sự cô độc được chưng cất quá lâu.
"Cậu vẫn sống như một tu sĩ khổ hạnh thế này à?" Nam đặt chai rượu lên chiếc bàn gỗ ép duy nhất trong phòng, mắt lướt qua những chồng sách Toán học cao ngất ngưởng. "Với bộ não của cậu, cậu có thể sở hữu những căn hộ cao cấp nhất thành phố này, chứ không phải chui rúc ở cái hộp diêm này."
Hải đi vào bếp, lấy hai chiếc cốc thủy tinh cũ, rót nước lọc. Anh không có ly rượu vang, và cũng chẳng có ý định tìm kiếm nó.
"Tôi không cần những thứ đó," Hải đặt cốc nước xuống trước mặt Nam, giọng đều đều. "Ở đây yên tĩnh. Và quan trọng là, tôi không bị làm phiền bởi những biến số xã giao vô nghĩa."
Nam cầm cốc nước lên, xoay xoay trong tay, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào người bạn cũ.
"Yên tĩnh sao? Tôi tưởng dạo này khu nhà cậu khá ồn ào chứ. Vụ án mạng ở ngay sát vách cơ mà."
Đòn tấn công đầu tiên. Trực diện và bất ngờ.
Hải vẫn giữ nguyên nét mặt tượng sáp, anh kéo ghế ngồi xuống đối diện Nam.
"Ồn ào một chút thôi. Cảnh sát đến rồi đi. Hắn chết rồi thì sau này sẽ yên tĩnh hơn."
"Cậu nói chuyện nghe lạnh lùng thật đấy," Nam nhấp một ngụm nước, vị giác cảm nhận được sự nhạt nhẽo của nước lọc, nhưng tâm trí anh đang nếm trải sự thú vị của cuộc đối thoại. "Thanh – người bạn thám tử của tôi – nói rằng cậu có vẻ dửng dưng một cách kỳ lạ. Cậu biết đấy, người bình thường khi thấy hàng xóm bị giết thường sợ hãi hoặc tò mò. Còn cậu... cậu giống như một người quan sát đang xem một thí nghiệm đã biết trước kết quả."
Hải chỉnh lại gọng kính, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh.
"Tôi là một nhà toán học, Nam ạ. Hoặc đã từng là thế. Với tôi, cảm xúc là những dữ liệu nhiễu cần bị loại bỏ để nhìn thấy bản chất vấn đề. Hắn ta chết là một sự thật. Tôi không thể làm hắn sống lại bằng sự sợ hãi hay tò mò. Vậy tại sao phải tốn năng lượng cho việc đó?"
Nam bật cười, tiếng cười vang lên giòn giã nhưng không chạm tới đáy mắt.
"Hay lắm. Vẫn là cái lý thuyết 'tối ưu hóa năng lượng' của cậu. Nhưng Hải này, tôi nhận thấy một điều thay đổi ở cậu."
Nam nghiêng người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, giọng nói trở nên trầm thấp đầy ẩn ý.
"Mười năm trước, mắt cậu nhìn mọi thứ như nhìn những con số chết. Nhưng hôm nay, tôi thấy trong mắt cậu có sự sống. Một sự sống mãnh liệt, cuồng nhiệt, giống như cậu vừa tìm ra lời giải cho Giả thuyết Riemann vậy. Cậu đang giấu một niềm hứng khởi nào đó, đúng không?"
Hải im lặng. Bàn tay anh đặt dưới gầm bàn siết chặt lại, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Nam quá sắc sảo. Trực giác của một nhà Vật lý nghiên cứu về lượng tử – người luôn quan sát những hạt vật chất nhỏ nhất – đã nhìn thấu sự xao động trong tâm hồn anh.
"Cậu nghĩ quá nhiều rồi," Hải đáp, giọng lạnh băng. "Tôi chỉ đang tập trung cho một dự án mới."
"Dự án gì? Lập trình một thế giới mới sao?" Nam hỏi vặn lại, ánh mắt liếc nhanh sang bức tường ngăn cách với căn hộ số 3. "Hay là... lập trình lại cuộc đời cho một ai đó?"
Không gian chùng xuống, căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Hải biết Nam đang ám chỉ điều gì. Nam đã biết về Nguyệt Cầm. Có lẽ Thanh đã kể cho anh ta nghe.
Hải đứng dậy, đi về phía cửa sổ, kéo nhẹ tấm rèm để nhìn xuống đường.
"Cậu đến đây chỉ để nói những chuyện vô thưởng vô phạt này thôi sao?" Hải hỏi, giọng đuổi khéo.
"Không hẳn," Nam đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest. "Tôi đến để đưa ra một mệnh đề. Cậu biết đấy, trong Toán học và Vật lý có một câu hỏi kinh điển: Việc nghĩ ra một bài toán khó và việc giải bài toán đó, cái nào khó hơn?"
Hải quay lại, đối mặt với Nam. Hai cái bóng đổ dài trên sàn nhà, lồng vào nhau nhưng lại đối kháng nhau gay gắt.
"Người kiến tạo luôn vĩ đại hơn người giải mã," Hải trả lời, giọng chắc nịch, mang theo sự kiêu hãnh ngầm của một kẻ đang nắm giữ bí mật tối thượng. "Vì người kiến tạo làm chủ quy luật. Còn người giải mã chỉ đang chạy theo dấu chân của người kiến tạo mà thôi."
"Vậy sao?" Nam nhếch mép cười, ánh mắt đầy thách thức. "Nhưng cậu quên mất một điều, Hải ạ. Người kiến tạo dù tài giỏi đến đâu cũng không thể thay đổi được các hằng số vũ trụ. Sự thật là một hằng số. Dù cậu có che đậy nó bằng bao nhiêu lớp vỏ bọc logic, nó vẫn tồn tại ở đó. Và tôi... tôi rất thích thú với việc bóc trần những lớp vỏ bọc đó."
Nam bước ra cửa. Trước khi rời đi, anh quay lại, để lại một lời cảnh báo cuối cùng, nhẹ nhàng nhưng sắc như dao:
"Cậu đang chơi một trò chơi nguy hiểm, bạn cũ ạ. Sự chiếm hữu có thể khiến cậu cảm thấy mình là Chúa tể của bàn cờ, nhưng đừng quên, quân Hậu mà cậu đang cố bảo vệ... cũng có ý chí của riêng nó."
Cánh cửa đóng lại.
Hải đứng chôn chân giữa phòng. Câu nói của Nam như một mũi kim chọc đúng vào tử huyệt của anh. Quân Hậu có ý chí của riêng nó.
Anh quay sang nhìn bức tường. Bên kia, Nguyệt Cầm đang làm gì? Cô có đang run sợ không? Cô có đang nghĩ đến việc đầu thú không?
Không. Anh sẽ không để điều đó xảy ra. Anh đã nhúng tay vào máu, anh đã đốt cháy mười đầu ngón tay của một kẻ vô tội khác để xây dựng lên cái lồng bảo vệ này. Cái lồng này thuộc về anh. Sự an toàn của cô thuộc về anh.
Hải tiến lại gần bức tường, áp bàn tay lên lớp vôi lạnh lẽo.
"Em là của tôi," anh thì thầm, đôi mắt rực lên ngọn lửa chiếm hữu bệnh hoạn. "Tội lỗi của em là của tôi. Sự sống của em là của tôi. Không ai, kể cả Bảo Nam hay Thanh, có thể cướp em ra khỏi kịch bản mà tôi đã viết."
Trong khi cuộc đấu trí tại căn hộ số 4 vừa hạ màn hiệp một, thì tại trụ sở điều tra, Thanh đang bắt đầu tìm thấy những vết nứt đầu tiên trên mặt hồ phẳng lặng.
Thanh ngồi trong kho lưu trữ hồ sơ, xung quanh là hàng đống giấy tờ bụi bặm. Trên bàn làm việc của anh là bản đồ khu vực tìm thấy xác chết và bản đồ khu vực quanh nhà Nguyệt Cầm.
"Anh Thanh," cậu cảnh sát trẻ hớt hải chạy vào, tay cầm một tờ báo cáo mới tinh. "Có tin về chiếc xe đạp rồi."
"Nói đi," Thanh ngẩng lên, tay vẫn mân mê đồng xu.
"Chúng tôi đã tìm thấy một chiếc xe đạp bị vứt trong bụi rậm cách hiện trường khoảng 3km về phía thượng nguồn. Xe đạp cũ, loại mini Nhật rỉ sét. Ban đầu chúng tôi nghĩ là rác, nhưng sau khi kiểm tra số khung, chúng tôi phát hiện ra một điều thú vị."
"Điều gì?"
"Chiếc xe này đã được báo mất cắp cách đây 4 ngày. Chủ xe là một người dân sống ở khu vực... gần rạp chiếu phim Galaxy."
Thanh nhíu mày. Rạp chiếu phim Galaxy – nơi Nguyệt Cầm có bằng chứng ngoại phạm.
"Cách đây 4 ngày... Tức là ngày mười tháng ba?" Thanh hỏi dồn.
"Không ạ, là ngày chín tháng ba. Một ngày trước khi nạn nhân (được cho là) tử vong."
Thanh đứng bật dậy, đi lại trong phòng. Những dữ kiện bắt đầu nhảy múa trong đầu anh.
Ngày 9/3: Xe đạp bị mất cắp gần rạp chiếu phim (gần khu nhà Nguyệt Cầm). Ngày 10/3: Nguyệt Cầm đi xem phim (tạo bằng chứng ngoại phạm). Ngày 11/3: Xác chết được tìm thấy ở bờ sông, cách xa đó hàng chục cây số.
"Tại sao Sơn Tùng – một gã thích đi taxi và ra vẻ ta đây – lại đi trộm một chiếc xe đạp rách nát để đi đến bờ sông?" Thanh tự hỏi. "Và tại sao chiếc xe lại bị vứt cách hiện trường 3km?"
"Có thể hắn hết tiền nên trộm xe để đi?" Cậu lính trẻ phỏng đoán.
"Không," Thanh lắc đầu quầy quậy. "Một kẻ như Sơn Tùng thà đi bộ hoặc bắt xe ôm chịu còn hơn là đạp cái xe rỉ sét đó. Hắn có sĩ diện hão của một gã giang hồ vặt."
Thanh tiến lại gần tấm bản đồ. Anh dùng bút đỏ khoanh tròn ba điểm: Nhà Nguyệt Cầm – Rạp chiếu phim – Nơi tìm thấy xe đạp.
"Chiếc xe đạp không phải là phương tiện của nạn nhân," Thanh nói, giọng chắc nịch, ánh mắt sáng lên như ngọn đèn pha trong đêm tối. "Chiếc xe đạp là một đạo cụ. Nó được dùng để đánh lạc hướng, hoặc để di chuyển từ điểm A đến điểm B của một ai đó không muốn bị nhận diện."
Anh nhớ lại đôi giày của Nguyệt Cầm. Đôi giày vải cũ kỹ. Và đôi giày của Ngọc Hải... đôi giày thể thao mòn đế mà anh thấy lúc Hải đi xuống cầu thang.
"Kiểm tra lại camera giao thông dọc tuyến đường từ rạp chiếu phim đến bờ sông vào đêm ngày chín tháng ba và ngày mười tháng ba," Thanh ra lệnh, giọng đanh thép. "Tìm kiếm một người đàn ông đi xe đạp. Dáng người gầy, cao. Có thể đeo kính."
"Nhưng sếp ơi, ngày mười tháng ba Sơn Tùng mới chết mà? Sao lại kiểm tra ngày chín?"
Thanh quay lại, ánh nhìn sắc lẹm khiến cậu lính trẻ rùng mình.
"Bởi vì tôi đang bắt đầu nghi ngờ một điều điên rồ," Thanh nói chậm rãi. "Rằng cái xác chúng ta tìm thấy... và cái thời gian chúng ta tin tưởng... tất cả đều là một trò ảo thuật. Chúng ta đang bị lừa nhìn vào tay phải của ảo thuật gia trong khi tay trái hắn đang thực hiện mánh khóe."
"Nếu giả thuyết của tôi đúng," Thanh nắm chặt đồng xu trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Thì vụ án này không bắt đầu vào ngày mười. Nó đã kết thúc vào ngày chín rồi."
Bầu trời bên ngoài cửa sổ bắt đầu đổ mưa trở lại. Những hạt mưa nặng hạt quất vào kính cửa sổ, giống như những mảnh vỡ của sự thật đang bắt đầu rơi xuống, đe dọa sẽ cắt nát những lời nói dối hoàn hảo mà Ngọc Hải đã dày công xây dựng.
Cuộc đi săn không còn là đuổi theo một bóng ma nữa. Thanh đã bắt đầu nhìn thấy dấu chân của con thú. Một dấu chân in hằn trên bùn đất của sự tính toán logic lạnh lùng.