Cơn mưa đêm qua đã gột rửa thành phố, nhưng không thể gột rửa được sự u ám bao trùm lên căn phòng lạnh lẽo nằm sâu dưới tầng hầm của bệnh viện thành phố.
Thanh đứng dựa lưng vào bức tường ốp gạch men trắng toát, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy trên đầu tạo nên những cái bóng nhảy múa kỳ dị. Trước mặt anh là cái xác được vớt lên từ bãi bồi. Giờ đây, khi lớp bùn đất đã được làm sạch, sự tàn khốc của hung thủ càng hiện lên rõ rệt hơn bao giờ hết.
"Một tác phẩm của sự hận thù, hoặc là sự sở hữu bệnh hoạn," bác sĩ pháp y già vừa tháo găng tay cao su đầy máu vừa lẩm bẩm, giọng nói vang vọng trong căn phòng trống trải.
Thanh nhíu mày: "Sở hữu? Ý ông là sao?"
"Cậu nhìn đi," vị bác sĩ chỉ vào phần cổ của nạn nhân, nơi vết siết tím bầm hằn sâu vào da thịt. "Vết siết này không chỉ là để giết. Nó được siết thêm một lần nữa sau khi nạn nhân đã chết. Một vòng dây thít chặt, như muốn đánh dấu chủ quyền. Kẻ giết người muốn nói rằng: 'Mạng sống này là của tao, tao lấy nó đi khi nào tao muốn'."
Thanh rùng mình. Anh bước ra khỏi phòng pháp y, đi dọc theo hành lang dài hun hút dẫn ra bãi xe. Bầu trời bên ngoài xám xịt. Anh châm một điếu thuốc – thói quen cũ vừa tái nghiện lại sau vụ án này – và nhìn làn khói bay lên không trung.
Sự chiếm hữu.
Từ ngữ đó ám ảnh Thanh. Nếu đây là vụ thanh toán giang hồ, chúng chỉ cần giết là xong. Nhưng nếu đây là vụ án vì tình? Sự chiếm hữu trong tình yêu đôi khi còn đáng sợ hơn cả lưỡi dao của sát thủ.
Trong khi đó, tại một không gian hoàn toàn khác biệt – thư viện lớn nhất của trường Đại học Tổng hợp.
Bảo Nam đang đứng trước một kệ sách khổng lồ cao chạm trần nhà. Không gian ở đây tĩnh lặng, tràn ngập mùi giấy cũ và bụi thời gian, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào hỗn loạn của hiện trường vụ án. Ánh nắng chiều xiên qua những ô cửa sổ kính màu, nhuộm vàng những dãy bàn gỗ sồi cổ kính.
Nam rút ra một cuốn tạp chí Toán học quốc tế đã ố vàng, xuất bản từ mười năm trước. Anh lật đến trang giữa, nơi có bài báo khoa học gây chấn động một thời về "Định lý Bốn màu". Tác giả bài báo không ai khác chính là Vũ Ngọc Hải.
Ký ức ùa về như một thước phim quay chậm.
Mười năm trước, cũng tại giảng đường này, Nam đã từng chứng kiến sự ngạo nghễ của Hải. Khi đó, Hải không phải là gã đàn ông gầy gò, khép kín như bây giờ. Anh ta là một ngôi sao sáng, nhưng là một ngôi sao lạnh lẽo.
"Khi cậu giải được một bài toán mà cả thế giới bó tay, cậu không chỉ tìm ra đáp án, Nam ạ," Hải của mười năm trước đã nói, ánh mắt rực lửa nhìn Nam. "Cậu sở hữu nó. Cậu trở thành Chúa của cái chân lý đó. Không ai có thể chạm vào nó nếu không có sự cho phép của cậu."
Nam gập cuốn tạp chí lại, một nụ cười nửa miệng hiện lên trên môi.
"Cậu vẫn thế, Hải à. Cậu luôn muốn kiểm soát mọi thứ. Và lần này, cậu đang muốn kiểm soát cả sự sống và cái chết."
Nam cất cuốn tạp chí vào cặp da. Anh bước ra khỏi thư viện, leo lên chiếc xe thể thao màu đen bóng loáng đỗ ở sân trường. Tiếng động cơ gầm lên dũng mãnh, phá vỡ sự tĩnh mịch của khuôn viên đại học. Anh không về nhà. Anh lái xe hướng về phía khu tập thể cũ kỹ ở ngoại ô. Anh muốn xem "bài toán" mà người bạn cũ đang giải trông như thế nào.
Cùng lúc đó, tại căn hộ số 4.
Ngọc Hải ngồi trong bóng tối. Rèm cửa được kéo kín mít, ngăn chặn mọi ánh sáng từ thế giới bên ngoài xâm nhập vào lãnh địa của anh. Trên bàn làm việc, ba màn hình máy tính vẫn sáng rực, nhưng anh không nhìn vào những dòng code.
Anh đang nhìn vào màn hình của một thiết bị nghe lén.
Hải đeo tai nghe, nhắm mắt lại, tận hưởng thứ âm thanh duy nhất khiến nhịp tim anh bình ổn trở lại: Tiếng thở của Nguyệt Cầm ở phòng bên cạnh.
Anh nghe thấy tiếng cô đi lại trong bếp, tiếng nước chảy khi cô rửa bát, và cả tiếng cô thì thầm dỗ dành bé Lan Ngọc ngủ.
Một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ, đen tối và đầy tính chiếm hữu len lỏi trong từng mạch máu của Hải.
Trước đây, Cầm là người phụ nữ của Sơn Tùng. Cô bị gã ta đánh đập, hành hạ, kiểm soát. Nhưng bây giờ, Sơn Tùng đã biến mất. Gã đã bị xóa sổ khỏi thế giới này bởi bàn tay của Hải. Và giờ đây, cuộc đời của Cầm, sự tự do của Cầm, và cả tương lai của cô... tất cả đều nằm trong lòng bàn tay anh.
Hải mở mắt ra, nhìn vào sơ đồ vụ án anh vẽ trên màn hình. Cầm là "biến số X". Và anh là người đặt điều kiện cho biến số đó tồn tại.
"Em an toàn là vì tôi cho phép em an toàn," Hải thì thầm vào khoảng không, giọng nói chứa đựng một sự si mê đến cuồng loạn. "Không ai có thể làm hại em nữa. Cảnh sát không thể. Pháp luật không thể. Vì em đang sống trong cái lồng logic mà tôi tạo ra. Một cái lồng vô hình, nhưng kiên cố hơn bất kỳ nhà tù nào."
Đó không phải là tình yêu đơn thuần. Đó là sự hiến dâng của một kẻ tôn thờ sự hoàn hảo. Anh đã giết người để bảo vệ cô. Hành động đó đã trói buộc cô vào anh vĩnh viễn. Dù cô không biết, dù cô không yêu anh, nhưng linh hồn cô giờ đây đã mang dấu ấn của anh. Một sự chiếm hữu tuyệt đối mà không cần đụng chạm xác thịt.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại của Hải rung lên, cắt ngang dòng suy nghĩ. Là một số lạ.
Hải nhấc máy, không nói gì.
"Chào người bạn cũ," giọng nói quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia, mang theo sự tự tin và thách thức. "Tôi đang đứng dưới sân khu tập thể nhà cậu. Cậu có phiền nếu tôi lên uống một tách trà không? Hay cậu sợ tôi sẽ làm xáo trộn trật tự thế giới của cậu?"
Bảo Nam.
Hải im lặng một giây. Anh liếc nhìn bức tường ngăn cách với phòng Cầm. Người bảo vệ thành trì đã đến.
"Lên đi," Hải đáp gọn lỏn, rồi cúp máy.
Anh đứng dậy, tháo tai nghe xuống. Anh đi vào phòng tắm, rửa mặt bằng nước lạnh. Khi ngẩng lên nhìn vào gương, ánh mắt si mê cuồng loạn ban nãy đã biến mất. Thay vào đó là đôi mắt vô cảm, sắc lạnh của một thiên tài Toán học sẵn sàng nghênh chiến.
Dưới sân khu tập thể, chiếc xe thể thao sang trọng của Bảo Nam đỗ lạc lõng giữa những chiếc xe máy cũ nát và những sạp hàng rong lụp xụp. Những người dân lao động nhìn trân trân vào người đàn ông lịch lãm bước ra từ xe, xì xào bàn tán.
Bảo Nam chỉnh lại cổ áo vest, ngước nhìn lên tầng 3, nơi có hai căn hộ nằm sát vách nhau. Một nơi chứa đựng bí mật, và một nơi chứa đựng kẻ kiến tạo ra bí mật đó.
"Bắt đầu thôi, Hải," Nam mỉm cười, bước vào cầu thang tối tăm. "Để xem phương trình tình yêu của cậu có nghiệm hay vô nghiệm."
Cơn gió chiều thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá khô xoay vòng trên nền gạch vỡ, báo hiệu một cơn bão tố mới sắp sửa ập đến, dữ dội hơn và tàn khốc hơn cơn mưa đêm hôm nào.