MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Nghi Can XChương 11: Linh cảm về một người bạn cũ

Phía Sau Nghi Can X

Chương 11: Linh cảm về một người bạn cũ

1,728 từ · ~9 phút đọc

Bảo Nam lái chiếc xe thể thao rời khỏi khu tập thể cũ kỹ, bánh xe nghiến lên lớp sỏi đá lạo xạo như tiếng cười mỉa mai của định mệnh. Anh không bật nhạc. Anh cần sự im lặng để phân tích cuộc gặp gỡ vừa rồi.

Trong tâm trí Nam, hình ảnh Ngọc Hải hiện lên không phải như một kẻ nghi phạm, mà như một bài toán hóc búa nhất anh từng gặp.

Mười năm trước, khi họ còn ngồi chung giảng đường đại học, Nam đã từng hỏi Hải: "Cậu định nghĩa thế nào là một lời giải đẹp?"

Hải, khi đó đang mải mê viết những chuỗi phương trình dài dằng dặc lên cửa sổ kính, đã dừng lại và đáp: "Một lời giải đẹp là lời giải không có chi tiết thừa. Nó chặt chẽ, khép kín và tàn nhẫn. Nó buộc người ta phải chấp nhận kết quả mà không có đường lùi."

Câu nói đó ám ảnh Nam đến tận bây giờ. Và hôm nay, khi nhìn vào mắt Hải, Nam lại thấy sự "chặt chẽ và tàn nhẫn" đó. Nhưng có một biến số lạ đã xuất hiện. Một biến số mà mười năm trước Hải chưa từng có: Cảm xúc.

Nam nhớ lại cách Hải nhìn về phía bức tường ngăn cách với căn hộ bên cạnh. Ánh mắt đó không chỉ là sự quan tâm của hàng xóm. Đó là ánh mắt của một con thú đầu đàn đang canh giữ lãnh thổ. Một sự chiếm hữu thầm lặng nhưng mãnh liệt đến ngạt thở. Hải không chỉ muốn cứu người phụ nữ kia, Hải muốn "sở hữu" bi kịch của cô ấy, biến nó thành kiệt tác của riêng mình.

"Cậu đang yêu, Hải ạ," Nam lẩm bẩm, tay siết chặt vô lăng. "Nhưng tình yêu của một kẻ duy lý cực đoan như cậu... nó đáng sợ hơn cả thù hận."

Nam với tay lấy điện thoại, bấm gọi cho Thanh.

"Nghe đây," giọng Thanh vang lên, kèm theo tiếng lật giấy tờ sột soạt.

"Tôi vừa gặp Hải xong," Nam nói, mắt vẫn nhìn thẳng vào con đường loang lổ ánh đèn. "Cậu đúng. Hắn có vấn đề."

"Hắn thú nhận gì à?"

"Không đời nào. Những kẻ như Hải sẽ không bao giờ thú nhận bằng lời. Hắn thú nhận bằng thái độ. Thanh này, cậu có bao giờ nghĩ động cơ của vụ án này không phải là tiền hay thù oán, mà là sự hiến dâng không?"

Đầu dây bên kia im lặng một chút. "Hiến dâng? Ý cậu là tình yêu?"

"Hơn cả tình yêu. Là sự tử vì đạo. Hải đang xem mình là đấng cứu thế cho người phụ nữ đó. Hắn không chỉ che giấu tội lỗi cho cô ta, hắn đang nhận lấy tội lỗi đó về mình. Hắn muốn trở thành người duy nhất nắm giữ chìa khóa cuộc đời cô ấy."

"Cậu nói nghe triết lý quá. Tôi cần bằng chứng, Nam ạ. Bằng chứng vật lý."

"Cậu sẽ có bằng chứng," Nam khẳng định, giọng đanh lại. "Bởi vì điểm yếu lớn nhất của một lời giải hoàn hảo chính là người giải nó quá tự tin. Hải tin rằng không ai hiểu được tư duy của hắn. Đó là sự kiêu ngạo của thiên tài. Và sự kiêu ngạo thì luôn để lại dấu vết."

Nam cúp máy. Chiếc xe lao vút đi trong đêm, để lại phía sau khu tập thể chìm trong bóng tối, nơi một "lời giải đẹp" đang dần bị bóc tách.

Tại văn phòng đội điều tra, không khí khẩn trương bao trùm. Những hộp cơm ăn dở vứt ngổn ngang, mùi cà phê đặc quánh. Thanh đứng trước tấm bảng trắng, nơi dán chi chít ảnh hiện trường và sơ đồ di chuyển.

"Sếp! Có rồi!" Cậu cảnh sát trẻ phụ trách kỹ thuật hét lên, phá tan bầu không khí căng thẳng. "Camera giao thông ở ngã tư cách rạp chiếu phim 500 mét. Thời gian: 10 giờ sáng ngày mười tháng ba."

Thanh lao đến màn hình máy tính.

Đoạn video mờ nhạt, nhiễu hạt do chất lượng camera công cộng xuống cấp. Nhưng vẫn có thể nhìn ra một người đàn ông đang dắt một chiếc xe đạp mini cũ kỹ – loại xe giống hệt chiếc tìm thấy gần hiện trường vụ án.

Người đàn ông mặc áo khoác rộng, đội mũ lưỡi trai sụp xuống che kín mặt. Dáng người gầy, cao, hơi gù xuống.

"Dừng lại!" Thanh hô. "Phóng to khung hình này."

Hình ảnh vỡ ra thành những ô vuông pixel. Không thể nhìn rõ mặt. Nhưng có một chi tiết khiến Thanh chú ý.

"Nhìn bàn tay hắn," Thanh chỉ vào màn hình.

Trên tay lái xe đạp, bàn tay người đàn ông lộ ra. Hắn không đeo găng tay. Những ngón tay thon dài, trắng trẻo, hoàn toàn trái ngược với bộ dạng lôi thôi của một kẻ trộm xe hay một gã lao động chân tay.

"Bàn tay này..." Thanh nheo mắt. "Giống bàn tay của một người làm việc văn phòng. Hoặc một nghệ sĩ piano. Hoặc..."

"...Một người chỉ gõ bàn phím," cậu lính trẻ tiếp lời, rùng mình.

Thanh quay sang tấm ảnh chụp lén Ngọc Hải mà trinh sát vừa gửi về chiều nay. Trong ảnh, Hải đang đi bộ về nhà, hai tay buông thõng. Thanh so sánh dáng người.

Chiều cao tương đồng. Dáng đi hơi đổ về phía trước. Và đôi bàn tay thon dài.

"Tại sao hắn lại trộm xe đạp vào sáng ngày mười tháng ba?" Thanh lầm bầm, sắp xếp lại các dữ kiện.

Giả thuyết mới bắt đầu hình thành trong đầu vị thám tử lão luyện: Kẻ chủ mưu (nghi là Hải) cần một phương tiện để di chuyển giữa các địa điểm mà không bị ghi lại biển số xe máy hay ô tô. Xe đạp là lựa chọn hoàn hảo: không biển số, dễ vứt bỏ, dễ ngụy trang. Hắn trộm xe vào sáng ngày 10/3. Tối 10/3, hắn dùng chiếc xe này để chở... cái gì đó? Hoặc để đi đến nơi gặp "người thế thân"?

"Kiểm tra tiếp lộ trình của chiếc xe đạp này," Thanh ra lệnh. "Xem nó đi về hướng nào. Nếu nó đi về phía bờ sông vào tối ngày 10/3, thì chúng ta đã bắt được cái đuôi của con cáo rồi."

Nhưng Thanh biết, mọi chuyện sẽ không đơn giản như thế. Nếu đối thủ là Vũ Ngọc Hải như lời Bảo Nam nói, thì chiếc xe đạp này có thể chỉ là một con tốt thí, một mồi nhử để dẫn cảnh sát đi vào ngõ cụt.

Cùng lúc đó, tại căn hộ số 4.

Ngọc Hải ngồi trong bóng tối, chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt lạnh băng. Anh không biết rằng ở trụ sở cảnh sát, Thanh đang soi xét từng ngón tay của anh trên màn hình pixel. Nhưng anh cảm nhận được vòng vây đang khép lại.

Trên màn hình của Hải không phải là code, mà là hình ảnh trực tiếp từ camera giấu kín anh đã lén lắp trong phòng khách nhà Nguyệt Cầm khi sang giúp cô sửa đường ống nước tuần trước.

Anh nhìn thấy Cầm đang ngồi trên ghế sofa, ôm gối, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Cô không ngủ được. Nỗi sợ hãi đang ăn mòn cô từng chút một.

Hải đưa tay lên chạm vào màn hình, ngay vị trí khuôn mặt cô. Một cử chỉ vuốt ve ảo ảnh đầy bệnh hoạn.

"Em đang sợ hãi," Hải thì thầm. "Đừng sợ. Nỗi sợ là do em thiếu thông tin. Em không biết kịch bản tiếp theo. Nhưng tôi biết."

Anh mở một cửa sổ chat bí mật, gõ một dòng tin nhắn nhưng không gửi đi. "Ngủ đi. Tôi đang canh gác cho em."

Hải xóa dòng tin nhắn. Anh không được phép liên lạc. Sự im lặng là sự bảo vệ tốt nhất.

Nhưng sự chiếm hữu trong lòng anh đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh không chỉ muốn bảo vệ cô khỏi cảnh sát. Anh muốn bảo vệ cô khỏi chính quá khứ của cô, khỏi ký ức về Sơn Tùng, và thậm chí khỏi cả sự tự do của chính cô.

Anh mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ dày. Đó là hồ sơ về tất cả những người đàn ông từng tiếp cận Cầm trong quá khứ, những nơi cô từng làm việc, lịch trình sinh hoạt của cô trong 6 tháng qua. Anh đã thu thập tất cả, phân tích tất cả.

"Em là một biến số ngẫu nhiên," Hải lẩm bẩm, ánh mắt rực lên sự cuồng tín. "Nhưng từ giờ, em sẽ là hằng số trong phương trình của tôi. Tôi đã giết một người để giữ em lại trong thế giới này. Mạng sống của em, tự do của em, bây giờ thuộc về tôi."

Đột nhiên, trên màn hình camera, Cầm có hành động lạ. Cô đứng dậy, đi về phía cửa sổ, vén rèm nhìn sang phía nhà Hải. Cô đứng đó rất lâu, dường như cô đang cảm nhận được có ai đó đang dõi theo mình từ bóng tối bên kia bức tường.

Ánh mắt cô xuyên qua không gian, như nhìn thẳng vào mắt Hải qua lớp màn hình.

Hải nín thở. Một sự kết nối vô hình, méo mó được thiết lập.

Ngay lúc đó, điện thoại của Hải rung lên. Một tin nhắn từ số lạ. Không phải Cầm.

"Ngày mai tôi sẽ đến trường cũ. Cậu có muốn đi cùng không? Có một vài kỷ niệm cần ôn lại. Về 'sự hy sinh' chẳng hạn." – Bảo Nam.

Hải cười nhạt. Anh ném điện thoại lên bàn.

"Cậu muốn chơi trò tâm lý chiến sao, Nam?" Hải ngả người ra ghế, mười ngón tay đan vào nhau – đôi bàn tay đã từng siết cổ, từng cầm búa, từng đốt xác. "Được thôi. Để xem Vật lý của cậu có thắng được Toán học của tôi không. Hay cả hai chúng ta đều sẽ bị nghiền nát bởi cái gọi là 'Tình người'."

Đêm càng về khuya, không gian càng tĩnh mịch. Nhưng dưới lớp vỏ yên tĩnh ấy, những dòng chảy ngầm đang cuộn sóng dữ dội, chuẩn bị cho một cơn bão tố sẽ cuốn phăng tất cả những mặt nạ giả tạo vào sáng ngày mai.