Bầu trời chiều chuyển sang màu xám xịt, báo hiệu một cơn mưa giông khác sắp ập đến. Chiếc xe công vụ màu đen lấm lem bùn đất đỗ xịch lại dưới chân cây cầu sắt cũ kỹ bắc ngang qua dòng sông lớn ở ngoại ô.
Thanh bước xuống xe, gió sông thổi phần phật vào vạt áo khoác, mang theo mùi tanh của bùn và mùi khói đốt rác nồng nặc. Đi bên cạnh anh là Bảo Nam. Khác với vẻ bụi bặm của Thanh, Nam vẫn giữ phong thái chỉn chu, nhưng đôi mắt anh lúc này ánh lên vẻ nghiêm trọng hiếm thấy.
"Cậu chắc chứ?" Thanh hỏi, đá nhẹ vào một hòn gạch vỡ dưới chân. "Rằng chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời ở cái chốn khỉ ho cò gáy này?"
"Chắc chắn," Nam đáp, ánh mắt quét qua khu bãi bồi rậm rạp cỏ lau và những túp lều dựng tạm bợ bằng nilon rách nát dưới gầm cầu. "Nếu giả thuyết về việc 'đánh tráo' là đúng, thì Hải cần một 'nguyên liệu' thay thế. Và nguyên liệu đó phải đáp ứng hai điều kiện: Một, có đặc điểm sinh học tương đồng với nạn nhân. Hai, sự biến mất của người đó không được ai quan tâm."
Nam chỉ tay về phía những bóng người khắc khổ đang ngồi co ro bên những đống phế liệu.
"Đây là 'điểm mù' của xã hội, Thanh ạ. Những người sống ở đây không có tên trong hộ khẩu, không có thẻ căn cước, không có tài khoản ngân hàng. Họ tồn tại nhưng như những bóng ma. Nếu một bóng ma biến mất, thế giới thực sẽ không nhận ra sự thiếu hụt."
Thanh rùng mình. Anh hiểu ý Nam. Đó là một logic tàn nhẫn đến mức lạnh người. Nếu Ngọc Hải thực sự đã làm điều đó – giết một người vô tội chỉ để lấy cái xác thế thân – thì hắn không còn là con người nữa. Hắn là một cỗ máy hủy diệt nhân danh tình yêu.
Hai người đàn ông tiến sâu vào khu xóm ngụ cư dưới gầm cầu. Những ánh mắt e dè, sợ sệt từ những người vô gia cư dõi theo họ. Thanh rút trong túi ra tấm ảnh của nạn nhân (đã được phục dựng giả định) và tấm ảnh chiếc xe đạp bị đánh cắp.
Họ hỏi thăm từng người. Những cái lắc đầu. Những ánh nhìn lảng tránh.
Cho đến khi họ gặp một người đàn bà già nua đang ngồi phân loại vỏ lon bia.
"Cái xe này à?" Bà lão nheo mắt nhìn tấm ảnh chiếc xe đạp rỉ sét. "Quen lắm. Hình như là của lão 'Kỹ Sư'."
"Kỹ Sư?" Thanh hỏi dồn. "Ông ta tên thật là gì?"
"Ai mà biết," bà lão cười khùng khục, để lộ hàm răng sún. "Lão hay sửa đồ điện tử lặt vặt nên tụi tôi gọi là Kỹ Sư. Lão cũng to con, đậm người, trạc tuổi mấy ông. Lão hay lầm lì ít nói lắm."
"Gần đây bà có thấy ông ấy không?" Nam lên tiếng, giọng anh trầm xuống, cố nén sự hồi hộp.
"Không," bà lão lắc đầu, tiếp tục đập bẹp lon bia. "Mấy hôm nay không thấy đâu. Chắc lại say rượu ngủ bờ ngủ bụi, hoặc chuyển sang gầm cầu khác rồi. Ở cái chốn này, người đến người đi như nước chảy, ai mà nhớ."
Thanh và Nam nhìn nhau. Một sự im lặng nặng nề bao trùm.
Người đàn ông tên "Kỹ Sư". To con, đậm người. Mất tích mấy hôm nay.
Mảnh ghép cuối cùng đã rơi vào đúng vị trí.
"Hắn đã làm thật," Thanh thì thầm, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. "Hắn đã giết người đàn ông này để thế chỗ cho gã chồng cũ."
Nam không nói gì. Anh quay mặt ra phía sông, nhìn dòng nước đục ngầu cuộn chảy. Anh cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc. Không phải cho vụ án, mà cho người bạn cũ của anh. Ngọc Hải đã vượt qua ranh giới cuối cùng của đạo đức. Từ một thiên tài Toán học, Hải đã trở thành một kẻ sát nhân máu lạnh chỉ để giải bài toán cuộc đời cho một người phụ nữ.
"Đi thôi," Thanh nói, giọng đanh lại. "Chúng ta cần tìm manh mối tại nơi ở của ông 'Kỹ Sư' này."
Nhưng ngay khi họ quay lưng định bước đi, một bóng người xuất hiện ở đầu con dốc dẫn xuống bãi bồi.
Thanh khựng lại. Nam cũng dừng bước.
Là Ngọc Hải.
Anh đang đứng đó, trên con đường đê lộng gió, hai tay đút túi quần, dáng người gầy gò đổ bóng dài xuống triền cỏ. Anh mặc một chiếc áo khoác gió màu xám, đeo chiếc kính cận quen thuộc. Vẻ mặt anh hoàn toàn bình thản, như thể anh chỉ đang đi dạo buổi chiều như mọi ngày.
Nhưng sự xuất hiện của anh ở đây, vào đúng lúc này, là một sự trùng hợp không thể chấp nhận được.
"Hải?" Nam gọi to, giọng anh vang vọng giữa không gian trống trải.
Hải từ từ bước xuống dốc, tiến về phía hai người. Anh không hề tỏ ra bối rối hay sợ hãi khi thấy cảnh sát tại nơi "nhạy cảm" này. Ngược lại, khóe môi anh dường như còn nhếch lên một nét cười thách thức.
"Chào các vị," Hải nói khi đến gần, giọng đều đều. "Trái đất tròn thật. Không ngờ lại gặp cả hai người ở cái chốn hoang vu này."
"Cậu làm gì ở đây?" Thanh hỏi thẳng, tay phải theo phản xạ đặt hờ lên thắt lưng – nơi có khẩu súng công vụ, dù anh biết mình không thể dùng nó lúc này.
"Tôi đi dạo," Hải đáp, mắt nhìn lướt qua những túp lều lụp xụp. "Tôi thích không khí ở đây. Yên tĩnh. Không xô bồ. Và thỉnh thoảng tôi cũng đến đây để tìm linh kiện điện tử cũ từ mấy người thu mua phế liệu. Có vấn đề gì sao, cán bộ?"
"Đi dạo xa thế sao?" Nam chen vào, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào mắt bạn. "Từ nhà cậu đến đây hơn mười lăm cây số. Và trùng hợp thay, đây lại là nơi một người đàn ông vô gia cư vừa mất tích – người có vóc dáng rất giống với cái xác mà cảnh sát vừa tìm thấy."
Hải chỉnh lại gọng kính. Anh không hề nao núng trước đòn tấn công trực diện của Nam.
"Nam à, cậu vẫn luôn thích suy diễn," Hải nói, giọng điệu như một giáo viên đang quở trách học sinh. "Người vô gia cư mất tích thì liên quan gì đến tôi? Hay các cậu đang nghĩ tôi đến đây để... phi tang chứng cứ?"
Hải dang hai tay ra, tỏ vẻ vô tội. "Tôi không mang theo gì cả. Chỉ có cái đầu để suy nghĩ thôi."
Thanh bước tới một bước, áp sát Hải. Khoảng cách giữa hai người đàn ông – một đại diện cho pháp luật, một đại diện cho tội ác hoàn hảo – chỉ còn gang tấc.
"Anh Hải," Thanh gằn giọng. "Chúng tôi vừa tìm thấy nhân chứng nói rằng có một người đàn ông hay đến đây nói chuyện với người mất tích. Và người đó đi một chiếc xe bán tải cũ. Tôi nhớ... anh cũng có một chiếc xe như vậy."
Đây là một đòn tâm lý. Thanh chưa xác minh được chiếc xe, anh chỉ đang tung hỏa mù.
Nhưng Hải vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ. Nhịp thở của anh không hề thay đổi.
"Xe bán tải cũ ở thành phố này có hàng ngàn chiếc," Hải đáp lạnh lùng. "Nếu anh muốn buộc tội tôi, hãy đưa ra bằng chứng. Đừng dùng những suy đoán mơ hồ. Tôi là người tôn trọng logic, và tôi mong các anh cũng vậy."
Nói xong, Hải quay sang nhìn Nam. Lần này, ánh mắt anh thay đổi. Không còn là sự lạnh lùng với cảnh sát nữa, mà là một sự cảnh cáo ngầm dành cho người bạn cũ.
"Cậu đang đi quá xa rồi đấy, Nam. Có những bài toán không nên cố giải. Vì khi giải ra rồi, cậu sẽ không chịu nổi cái giá phải trả đâu."
"Tôi chấp nhận trả giá," Nam đáp trả, giọng kiên định. "Nhưng tôi không chấp nhận việc cậu dùng mạng sống của người khác làm phép thử."
Hải im lặng một lúc lâu. Tiếng gió rít qua gầm cầu nghe như tiếng than khóc của những linh hồn bị lãng quên.
"Mạng sống..." Hải lầm bầm, ngước nhìn lên bầu trời xám xịt. "Trong tự nhiên, sự sinh tồn của loài này đôi khi đòi hỏi sự hy sinh của loài khác. Đó là quy luật cân bằng. Tôi không tạo ra sự bất công, tôi chỉ đang sắp xếp lại sự hỗn độn để bảo vệ một trật tự quan trọng hơn."
Anh quay lưng lại, bắt đầu bước ngược lên con dốc.
"Tôi phải về đây. Trời sắp mưa rồi. Hai người cũng nên về đi. Ở đây... âm khí nặng lắm."
Thanh và Nam đứng nhìn theo bóng lưng cô độc của Hải cho đến khi anh khuất sau con đê.
"Hắn ta điên rồi," Thanh nói, lau mồ hôi lạnh trên trán. "Hắn nói về việc giết người như thể đang nói về định luật bảo toàn năng lượng."
"Không, Thanh ạ," Nam lắc đầu, ánh mắt trĩu nặng. "Hắn không điên. Hắn chỉ đang đau đớn. Hắn đang gồng mình lên để đóng vai Chúa Trời, nhưng bên trong, hắn biết mình đang rơi xuống địa ngục. Và hắn chấp nhận điều đó."
Nam nhìn xuống dòng sông. "Cậu có thấy không? Hắn đến đây không phải để phi tang. Hắn đến đây để tưởng niệm."
"Tưởng niệm ai?"
"Tưởng niệm nạn nhân của hắn. Người đàn ông tên 'Kỹ Sư' kia. Hải tàn nhẫn, nhưng hắn cũng có lương tri. Hắn quay lại nơi này vì ám ảnh. Đó chính là điểm yếu của hắn."
Thanh gật đầu. Anh rút điện thoại ra.
"Tôi sẽ cho người lục tung cái bãi rác này lên. Và cả cái nhà kho của hắn ở ngoại ô nữa. Tôi không tin hắn có thể xóa sạch mọi dấu vết ADN của người vô gia cư kia."
Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng đầy ám ảnh đã khẳng định một điều: Vũ Ngọc Hải không chỉ là một nghi phạm. Hắn là một đối thủ xứng tầm, một kẻ sẵn sàng thách thức cả hệ thống tư pháp bằng một triết lý sống méo mó nhưng nhất quán đến đáng sợ.
Và quan trọng hơn, Thanh biết rằng thời gian không còn nhiều. Nếu Hải cảm thấy bị dồn vào đường cùng, hắn có thể sẽ thực hiện bước đi cuối cùng trong kế hoạch – một bước đi mà Thanh chưa thể đoán ra là gì, nhưng linh cảm mách bảo anh rằng nó sẽ là một bi kịch không thể vãn hồi.