Chiếc xe công vụ lao đi trong màn mưa bụi lất phất, bỏ lại phía sau bãi bồi ven sông u ám và những phận đời trôi nổi. Không khí trong xe đặc quánh, nặng nề như chì. Thanh cầm vô lăng, mắt dán chặt vào con đường phía trước, nhưng tâm trí anh vẫn còn kẹt lại ở cuộc đối thoại ngắn ngủi với Ngọc Hải.
"Cậu có thấy ánh mắt hắn không?" Thanh phá vỡ sự im lặng, giọng khàn đặc. "Cái cách hắn nói về 'sự cân bằng' và 'loại bỏ sự hỗn độn'. Hắn không coi đó là giết người. Hắn coi đó là... dọn dẹp."
Bảo Nam ngồi ở ghế phụ, tay chống cằm nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn đường nhòe đi thành những vệt dài vô tận.
"Đó là tư duy của một nhà toán học thuần túy, Thanh ạ," Nam đáp, giọng trầm ngâm. "Với Hải, thế giới này là một hệ phương trình khổng lồ. Con người, cảm xúc, đạo đức... tất cả chỉ là các biến số. Nếu một biến số làm hỏng kết quả của phương trình, cậu ta sẽ loại bỏ nó. Không phải vì ác độc, mà vì nhu cầu hoàn hảo."
"Hoàn hảo cái con khỉ!" Thanh đập tay xuống vô lăng. "Đó là máu lạnh! Hắn đã giết một người vô tội chỉ để che giấu tội lỗi cho một người đàn bà."
"Vấn đề nằm ở chỗ đó," Nam quay sang, ánh mắt sắc sảo. "Tại sao lại là người đàn bà đó? Tại sao một kẻ tôn thờ sự cô độc như Hải lại chấp nhận vấy bẩn đôi tay mình vì một người hàng xóm?"
Thanh im lặng. Đó là câu hỏi lớn nhất. Động cơ.
"Cậu nhớ thời đại học không?" Nam tiếp tục, giọng trôi về quá khứ. "Hải chưa bao giờ quan tâm đến phụ nữ. Cậu ta coi tình yêu là một phản ứng hóa học phi logic gây tốn kém năng lượng. Vậy mà bây giờ, cậu ta đang đánh cược cả cuộc đời mình. Điều gì đã thay đổi hằng số của cậu ta?"
"Tôi không quan tâm hắn yêu đương hay điên tình," Thanh gằn giọng. "Tôi chỉ quan tâm đến bằng chứng. Tôi cần xác minh danh tính gã 'Kỹ Sư' kia. Nếu tôi chứng minh được cái xác dưới mộ không phải là Sơn Tùng, thì cái lồng sắt của Hải sẽ sụp đổ."
Chiếc xe dừng lại trước cổng trụ sở. Thanh quay sang Nam.
"Cậu định làm gì tiếp theo?"
"Tôi sẽ đi tìm 'biến số' đã làm thay đổi Hải," Nam nói, mở cửa xe. "Cậu đi tìm cái xác. Còn tôi sẽ đi tìm linh hồn của vụ án này."
Ngày hôm sau. 11 giờ trưa.
Tiệm cơm bình dân nơi Nguyệt Cầm làm việc vẫn đông đúc và ồn ào như mọi ngày. Mùi thức ăn xào nấu, tiếng quạt trần quay lạch cạch, tiếng gọi món í ới tạo nên một bản hòa ca hỗn độn của cuộc sống lao động.
Bảo Nam bước vào quán. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, nhưng khí chất trí thức và vẻ ngoài điển trai vẫn khiến anh trở nên lạc lõng giữa những người công nhân đang ăn vội bữa trưa.
Anh chọn một bàn ở góc khuất, gọi một suất cơm sườn.
"Của anh đây ạ," một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
Nam ngẩng đầu. Là Nguyệt Cầm.
Cô gầy hơn trong ảnh hồ sơ. Gương mặt thanh tú nhưng hốc hác, đôi mắt to tròn phảng phất nét u buồn cam chịu. Cô đặt đĩa cơm xuống, tay cô hơi thô ráp vì lao động vất vả, nhưng móng tay được cắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ.
"Cảm ơn cô," Nam mỉm cười lịch sự.
Cầm cúi đầu chào rồi vội vã quay đi phục vụ bàn khác. Nam dõi mắt theo cô. Anh quan sát cách cô kiên nhẫn lau dọn bàn ăn, cách cô mỉm cười gượng gạo khi bị khách hối thúc, và cả cái cách cô lén đưa tay xoa thắt lưng đang đau nhức.
Một người phụ nữ bình thường. Thậm chí là tầm thường. Không sắc nước hương trời, không quyến rũ chết người. Cô chỉ là một người mẹ đơn thân đang vật lộn với gánh nặng mưu sinh.
"Tại sao?" Nam tự hỏi. "Tại sao một thiên tài như Hải lại chọn cô ấy làm 'bài toán' của đời mình?"
Rồi Nam nhìn thấy nụ cười của Cầm khi cô tranh thủ gọi điện về cho con gái trong giờ nghỉ ngắn ngủi. Nụ cười ấy bừng sáng lên giữa không gian ám khói dầu mỡ. Nó ấm áp, hiền hậu và chứa đựng một sức sống mãnh liệt.
Nam chợt hiểu.
Với một kẻ sống trong thế giới lạnh lẽo của những con số và sự cô độc tuyệt đối như Hải, thì sự bình thường ấm áp này chính là thứ xa xỉ nhất. Cầm không phải là người tình trong mộng. Cô là ngọn lửa sưởi ấm cho cái hang đá tăm tối của Hải. Hải không yêu cô vì nhan sắc. Hải yêu cô vì cô là minh chứng cho việc cuộc sống vẫn còn ý nghĩa.
Nam thở dài, buông thìa xuống. Anh đã tìm ra lời giải cho biến số cảm xúc.
Đúng lúc đó, anh cảm giác có ai đó đang nhìn mình.
Nam quay đầu nhìn ra cửa sổ kính của quán cơm. Bên kia đường, dưới tán cây bàng rợp bóng, một bóng người gầy gò đang đứng đó.
Là Ngọc Hải.
Hải đứng bất động, hai tay đút túi quần, đôi mắt sau cặp kính nhìn chằm chằm vào Nam. Không có sự thù địch lộ liễu, chỉ có sự cảnh giác của một con thú khi thấy lãnh thổ của mình bị xâm phạm.
Nam mỉm cười, giơ ly trà đá lên như một lời chào.
Hải không đáp lại. Anh quay lưng, bước đi chậm rãi và biến mất vào dòng người.
Buổi chiều cùng ngày. Tại phòng làm việc của Thanh.
"Kết quả ADN từ bàn chải đánh răng thu được ở lều của gã 'Kỹ Sư' đã có chưa?" Thanh sốt ruột hỏi qua điện thoại.
"Đang chạy máy phân tích, sếp ơi. Nhưng mẫu vật phẩm quá bẩn và để lâu ngày ngoài trời nên độ chính xác có thể bị ảnh hưởng. Chúng tôi cần thêm thời gian," giọng nhân viên pháp y vang lên rè rè.
Thanh dập máy, chửi thề một tiếng. Thời gian là thứ anh không có.
Đúng lúc đó, Nam bước vào phòng, mang theo vẻ trầm tư.
"Tôi đã gặp cô ấy," Nam nói, ngồi xuống ghế đối diện. "Và tôi cũng gặp cả Hải đang rình rập ở đó."
"Cậu ta theo dõi Nguyệt Cầm sao?"
"Không phải theo dõi. Là canh gác," Nam chỉnh lại. "Hải đang dựng lên một bức tường lửa xung quanh cô ấy. Bất cứ ai tiếp cận cô ấy đều sẽ lọt vào tầm ngắm của cậu ta. Kể cả tôi."
"Hắn đang lo sợ," Thanh nhận định. "Kẻ phạm tội thường quay lại hiện trường hoặc bám theo những người liên quan để kiểm soát tình hình."
"Không, Thanh ạ. Hải không lo sợ cho bản thân. Cậu ta lo sợ rằng cô ấy sẽ sụp đổ. Điểm yếu duy nhất của kế hoạch hoàn hảo này không nằm ở các con số, mà nằm ở tâm lý của Nguyệt Cầm. Cô ấy không phải là tảng đá. Cô ấy là con người. Và con người thì biết cắn rứt lương tâm."
Nam đứng dậy, đi đến tấm bảng trắng, cầm bút dạ lên. Anh viết một dòng chữ lớn: THẾ LƯỠNG NAN CỦA NGƯỜI TÙ.
"Cậu định làm gì?" Thanh hỏi.
"Tôi sẽ tạo ra một kẽ hở trong tâm lý của Hải," Nam nói, ánh mắt sắc lạnh. "Tôi sẽ hẹn gặp cậu ta. Một cuộc gặp giữa hai người bạn cũ. Tôi sẽ cho cậu ta thấy rằng tôi đã biết tất cả. Tôi sẽ đẩy cậu ta vào thế buộc phải lựa chọn: Hoặc là dừng lại và thú nhận, hoặc là đi đến bước đường cùng."
"Bước đường cùng?"
"Đúng. Khi một thiên tài toán học cảm thấy bài toán của mình sắp bị giải mã, cậu ta sẽ làm gì? Cậu ta sẽ thay đổi đề bài. Hoặc..." Nam ngừng lại, giọng chùng xuống đầy ám ảnh. "...Cậu ta sẽ xóa bỏ luôn cả người giải."
Tối hôm đó.
Ngọc Hải nhận được một tin nhắn.
"Quán rượu cũ gần trường Đại học. 8 giờ tối. Chỉ hai chúng ta. Đừng mang theo mặt nạ."
Hải nhìn dòng tin nhắn, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Anh biết cuộc gặp này có ý nghĩa gì. Đó là tối hậu thư.
Anh nhìn sang bức tường bên cạnh. Bên kia, Cầm đang dạy Lan Ngọc học bài. Tiếng trẻ con đánh vần ê a vọng sang, trong trẻo và bình yên.
Hải đứng dậy, đi đến tủ quần áo. Anh chọn một chiếc áo sơ mi sạch sẽ nhất. Anh chải lại tóc, nhìn mình trong gương. Gương mặt trong gương hốc hác, già nua hơn tuổi, nhưng đôi mắt thì sáng rực một ngọn lửa kiên định.
Anh mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một phong bì dày. Bên trong là những tờ giấy viết tay chi chít công thức và sơ đồ. Đó là "Di chúc Toán học" của anh. Hay đúng hơn, là bước cuối cùng của kế hoạch mà anh đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Hải cất phong bì vào túi trong áo khoác.
"Nam à," Hải thì thầm. "Cậu nghĩ cậu đang dồn tôi vào chân tường sao? Không. Cậu chỉ đang giúp tôi hoàn thiện biến số cuối cùng thôi."
Anh bước ra khỏi nhà. Trời đã tạnh mưa, nhưng gió lạnh vẫn lùa qua hành lang hun hút. Anh đi ngang qua cửa nhà Cầm, dừng lại một giây. Anh không gõ cửa. Anh chỉ đặt nhẹ tay lên nắm đấm cửa, như một lời tạm biệt thầm lặng.
"Ngủ ngon," anh nói không thành tiếng. "Khi em thức dậy, mọi bão tố sẽ dừng lại sau cánh cửa này."
Hải bước xuống cầu thang, bóng anh hòa vào màn đêm. Chiếc xe ôm công nghệ đã đợi sẵn ở cổng. Anh leo lên xe, hướng về phía quán rượu nơi quá khứ và hiện tại sắp sửa va chạm nhau trong một cuộc đối đầu không khoan nhượng.
Tại quán rượu nhỏ nằm khuất trong con hẻm, Bảo Nam đã ngồi đó, trước mặt là hai ly rượu whisky màu hổ phách. Anh nhìn đồng hồ. Kim giây nhích từng nhịp chậm chạp.
Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra.
Ngọc Hải bước vào.
Hai thiên tài nhìn nhau. Không có nụ cười xã giao. Không có tay bắt mặt mừng. Chỉ có sự thấu hiểu và sự đối lập của hai thái cực: Ánh sáng và Bóng tối.
Cuộc đấu trí cuối cùng đã bắt đầu.