Phó Kính Thần không vội vàng ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh Khương Diễm. Anh giữ một khoảng cách vừa đủ để tôn trọng không gian cá nhân của cô, nhưng cũng đủ gần để sự hiện diện của mình trở thành tâm điểm duy nhất trong mắt người đối diện. Anh gọi cho mình một ly Whisky nguyên chất, ánh mắt vẫn đóng đinh vào gương mặt diễm lệ đang ửng hồng vì men rượu của cô gái trước mặt.
Khương Diễm xoay nhẹ chiếc ly Martini, nhìn những giọt nước đọng lại trên thành kính rồi thản nhiên hỏi anh rằng một người như Phó tổng đây chắc hẳn phải bận rộn với những bản kế hoạch nghìn tỷ, sao lại có nhã hứng để ý đến một kẻ đào tẩu như cô. Phó Kính Thần khẽ nhếch môi, câu trả lời của anh gọn lỏn nhưng chứa đựng sự quan sát nhạy bén. Anh bảo rằng những người đào tẩu thường mang theo một loại từ trường rất đặc biệt, đó là sự khao khát tự do đến cực đoan, thứ mà anh vốn dĩ rất quen thuộc.
Họ bắt đầu trò chuyện, không phải bằng những lời xã giao sáo rỗng thường thấy trong các bữa tiệc hào môn, mà bằng những quan điểm gai góc về cuộc đời. Khương Diễm không ngần ngại bày tỏ sự chán ghét của mình đối với cái mác "thiên kim tiểu thư" và những cuộc xem mắt được cân đo đong đếm bằng giá trị cổ phiếu. Cô nói rằng thế giới ngoài kia giống như một chiếc lồng chim dát vàng, nơi người ta tình nguyện nhốt mình vào để đổi lấy sự an ổn giả tạo.
Phó Kính Thần lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu đồng tình. Anh chia sẻ về triết lý sống của chính mình, nơi hôn nhân bị coi là một loại xiềng xích của cảm xúc, một sự thỏa hiệp yếu đuối của con người trước nỗi cô đơn. Với anh, tự do là tài sản quý giá nhất mà không một bản hợp đồng nào có thể mua đứt được. Anh thà đứng một mình trên đỉnh cao của quyền lực còn hơn phải chia sẻ không gian riêng tư của mình cho một người chỉ biết soi xét vào tài khoản ngân hàng của chồng.
Sự tương đồng trong suy nghĩ khiến bầu không khí giữa hai người trở nên nhẹ nhõm lạ thường. Khương Diễm cảm thấy dường như lần đầu tiên trong đời, có một người đàn ông nhìn thấu qua lớp vỏ bọc kiêu kỳ của cô để chạm đến phần linh hồn nổi loạn bên trong. Cô nhận ra Phó Kính Thần không chỉ lạnh lùng như lời đồn, mà anh còn sở hữu một trí tuệ sắc sảo và một tâm hồn tự do đến mức tàn nhẫn.
Hai người trò chuyện say sưa, từ những chuyến du lịch đơn độc đến những đam mê nằm ngoài sự nghiệp kinh doanh. Khương Diễm kể cho anh nghe về tình yêu dành cho nhiếp ảnh, về những khoảnh khắc cô muốn lưu giữ qua ống kính thay vì những tấm ảnh chân dung cứng nhắc trong gia đình. Trong mắt cô lúc ấy lấp lánh thứ ánh sáng nguyên bản nhất, không cần đến bất kỳ món trang sức đắt tiền nào hỗ trợ.
Đêm dần về khuya, tiếng nhạc Jazz trong quán bar trở nên chậm rãi và quyến luyến hơn. Phó Kính Thần nhìn vào đồng hồ, rồi lại nhìn sang Khương Diễm, nhận ra rằng bản thân mình vốn là kẻ luôn kiểm soát thời gian một cách nghiêm ngặt, nhưng đêm nay anh đã để nó trôi qua một cách vô thức. Sự tâm đầu ý hợp giữa hai người đã vượt xa một cuộc gặp gỡ tình cờ. Đó là sự va chạm giữa hai thái cực cùng chiều, vừa đẩy nhau ra khỏi những quy chuẩn cũ kỹ, vừa hút nhau vào một vùng xoáy cảm xúc mới mẻ và đầy kích thích.
Khi ly rượu cuối cùng đã cạn, Khương Diễm khẽ tựa cằm lên tay, ánh mắt lả lơi nhìn anh và hỏi liệu sau đêm nay, sự tự do mà họ vừa ca tụng sẽ dẫn họ đến đâu. Phó Kính Thần không trả lời bằng lời nói. Anh đứng dậy, chìa tay về phía cô, một cử chỉ đơn giản nhưng chất chứa đầy sự mời gọi vào một cuộc phiêu lưu mà cả hai đều biết rõ rủi ro, nhưng lại không ai muốn chối từ.