Bàn tay của Phó Kính Thần hơi thô ráp nhưng mang theo hơi ấm áp chế, bao lấy những ngón tay thon dài của Khương Diễm. Cô không rụt lại, ngược lại còn siết nhẹ như một lời đồng ý ngầm. Cả hai rời khỏi không gian đặc quánh mùi khói thuốc của "The Abyss", bước ra ngoài nơi gió đêm của Bắc Kinh đã bắt đầu mang theo cái lạnh se sắt. Nhưng sự lạnh lẽo đó không đủ để dập tắt ngọn lửa mơ hồ đang nhen nhóm giữa hai người.
Chiếc xe thể thao của Phó Kính Thần xé toang màn đêm, lao đi trên những đại lộ vắng vẻ. Trong không gian hẹp của khoang xe, mùi hương gỗ đàn hương từ người anh hòa quyện với hương nước hoa Diptyque thanh khiết trên cổ cô, tạo nên một thứ xúc tác đầy khiêu khích. Không ai nói với ai lời nào, vì trong khoảnh khắc đó, mọi ngôn từ đều trở nên thừa thãi trước bản năng đang trỗi dậy.
Điểm dừng chân là tầng cao nhất của khách sạn Park Hyatt, nơi Phó Kính Thần có một căn hộ dịch vụ dành riêng cho những lần nghỉ ngơi đột xuất. Cánh cửa gỗ nặng nề vừa khép lại, sự điềm tĩnh giả tạo của cả hai lập tức đổ vỡ. Khương Diễm bị ép sát vào cánh cửa, nụ hôn của Phó Kính Thần rơi xuống, ban đầu là sự thăm dò lạnh lùng, nhưng nhanh chóng chuyển thành sự chiếm hữu mãnh liệt.
Khương Diễm không phải là một cô gái yếu đuối cần được che chở. Cô đáp trả anh bằng sự chủ động và cuồng nhiệt của một kẻ vốn dĩ luôn tự cầm lái cuộc đời mình. Trong bóng tối lờ mờ chỉ được chiếu sáng bởi ánh đèn thành phố từ cửa sổ sát đất, những lớp y phục sang trọng — chiếc váy lụa đỏ của cô và chiếc áo sơ mi may đo thủ công của anh — lần lượt rơi xuống sàn, đánh dấu sự rũ bỏ hoàn toàn những lớp mặt nạ xã hội.
Trải nghiệm này đối với Khương Diễm mà nói, hoàn toàn khác biệt với những gì cô từng hình dung. Phó Kính Thần trên thương trường lý trí bao nhiêu thì ở trên giường lại nguyên bản và đầy uy lực bấy nhiêu. Anh điều khiển nhịp điệu một cách điêu luyện, vừa khiến cô cảm thấy mình được nâng niu, vừa khiến cô phải đầu hàng trước sự dẫn dắt của anh. Từng cái chạm, từng hơi thở gấp gáp đều như một bản nhạc giao hưởng của sự tự do mà họ đã cùng nhau ca tụng vài giờ trước đó.
Khi mọi thứ dần lắng xuống, chỉ còn lại tiếng điều hòa chạy êm ru và ánh đèn neon từ phía xa hắt vào phòng, Khương Diễm nằm trong vòng tay anh, cảm nhận nhịp tim của Phó Kính Thần đang dần ổn định. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự thỏa mãn. Cô không cảm thấy hối hận hay lo lắng về những gì đã xảy ra. Đối với một người luôn sống theo bản năng như cô, đây là một "trải nghiệm" tuyệt vời, một sự cộng hưởng hoàn hảo giữa hai thể xác và hai tâm hồn đều tôn thờ sự độc lập.
Khương Diễm khẽ đẩy nhẹ lồng ngực săn chắc của anh để ngồi dậy, mái tóc rối xõa trên bờ vai trần mảnh dẻ. Cô nhìn người đàn ông đang nằm đó, vẫn giữ nguyên vẻ thâm trầm kể cả khi vừa trải qua những giây phút nồng nhiệt nhất. Trong đầu cô lúc này không phải là viễn cảnh về một tương lai hạnh phúc, mà là sự hài lòng thuần túy. Cô thầm nghĩ, nếu đây là cái giá của việc bỏ trốn khỏi buổi xem mắt chán ngắt kia, thì cái giá này thực sự quá hời.
Phó Kính Thần mở mắt, nhìn bóng lưng kiêu kỳ của cô gái trước mặt. Anh nhận ra rằng, người phụ nữ này không giống bất kỳ ai anh từng gặp. Cô không đòi hỏi một danh phận, không có ánh mắt mong chờ sự cam kết sau một đêm mặn nồng. Chính sự hờ hững đó lại khiến một kẻ luôn nắm giữ thế chủ động như anh cảm thấy có chút gì đó không cam lòng.