MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhù Sa Mặn ĐắngChương 3

Phù Sa Mặn Đắng

Chương 3

865 từ · ~5 phút đọc

Sau những trận đánh trận giả hăng máu ngoài đồng, làng quê lại chìm vào những buổi chiều tĩnh lặng đến lạ kỳ. Đó là lúc nắng không còn gắt gỏng mà chuyển sang màu vàng mật ong, rót xuống những tán mít dai già nua sau vườn nhà Thắm. Thằng Tí thường lẻn sang đó, không phải để hái trộm quả, mà là để tìm một khoảng trời riêng với con bạn nối khố – nơi không có tiếng hò reo của lũ thằng Hùng mập, chỉ có tiếng lá khô xào xạc dưới chân.

Con Thắm ngồi bệt dưới gốc mít, đôi bàn tay gầy nhỏ đang loay hoay với mấy tàu lá dừa nước vừa mót được ở mé sông. Nó có một biệt tài mà thằng Tí luôn ngưỡng mộ: đôi tay ấy có thể biến những chiếc lá dừa xanh mướt thành những con cào cào, con chim sẻ, hay những món đồ chơi tinh xảo mà chẳng cần đến kéo hay hồ dán.

"Tí, lại đây tao chỉ cho cách thắt nhẫn. Mày cứ chạy nhảy suốt ngày, tay chân cứng ngắc như khúc củi, sau này ai thèm chơi cùng." – Thắm vừa nói vừa nguýt dài, tay vẫn thoăn thoắt tước bỏ phần gân lá.

Thằng Tí hậm hực ngồi xuống, cố tỏ ra không quan tâm nhưng mắt cứ dán chặt vào đôi tay của Thắm. Nó lóng ngóng cầm một sợi lá dừa, bắt chước Thắm uốn qua uốn lại. Nhưng thay vì một chiếc nhẫn xinh xắn, cái Tí làm ra lại giống một mớ dây rối nùi. Nó bực mình vứt sợi lá xuống đất:

"Thôi, tao không làm đâu! Tay tao để cầm roi chăn trâu, cầm gậy đánh trận, chứ thắt cái thứ đàn bà này làm gì."

Con Thắm không giận, nó chỉ cười khúc khích, để lộ cái lúm đồng tiền sâu hoắm trên đôi má rám nắng. Nó nhặt sợi lá lên, kiên nhẫn cầm tay thằng Tí, chỉ cho cách luồn qua khe nhỏ để tạo hình mặt nhẫn vuông vức. Trong khoảnh khắc ấy, thằng Tí bỗng thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Mùi nhựa mít thơm nồng từ những vết sẹo trên thân cây già, hòa cùng mùi bồ kết trên tóc con Thắm tạo thành một thứ hương vị lạ lẫm nhưng đầy lôi cuốn.

"Này, xong rồi đấy. Cái này là của mày." – Thắm đặt vào lòng bàn tay Tí một chiếc nhẫn lá dừa vừa vặn, mặt nhẫn được tết tinh tế như một bông hoa nhỏ.

Thằng Tí ngượng nghịu xỏ vào ngón tay trỏ. Nó ngắm nghía chiếc nhẫn, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Để "trả lễ", nó đứng dậy, leo tót lên cây mít dai đang trĩu quả. Trên thân cây, nhựa mít chảy ra từ những chỗ nứt, trắng đục và dính như keo. Tí khéo léo lấy một cành củi khô, quết một vòng nhựa mít thật dày rồi tụt xuống.

"Cho mày này, để chiều nay tao với mày đi bắt chuồn chuồn kim ngoài bờ ao."

Hai đứa trẻ dắt nhau ra bờ ao sau nhà, nơi những bụi hoa lục bình tím ngắt đang khoe sắc giữa đám bèo cám xanh rì. Những con chuồn chuồn kim mỏng manh, thân nhỏ như sợi chỉ, cánh trong vắt như pha lê đang dập dờn trên mặt nước. Thằng Tí rón rén, đưa cành củi dính nhựa mít đến gần. Chỉ cần chạm nhẹ, đôi cánh mỏng manh của chú chuồn chuồn đã bị nhựa mít níu chặt.

Thắm reo lên thích thú khi cầm được chú chuồn chuồn trên tay. Nhưng nhìn đôi cánh nhỏ run rẩy vì bị nhựa mít dính lại, ánh mắt nó chợt thoáng buồn. Nó khẽ khàng dùng móng tay gỡ lớp nhựa, rồi thổi nhẹ để chú chuồn chuồn bay đi.

"Sao mày lại thả? Công sức tao leo cây lấy nhựa mà." – Tí cằn nhằn.

Thắm nhìn theo bóng chuồn chuồn tan vào nắng chiều, giọng nó nhỏ nhẹ: "Nó cũng giống tụi mình thôi Tí, phải được bay thì mới vui. Giữ nó lại trong nhựa mít, nó sẽ chết mất."

Thằng Tí lặng thinh. Nó nhìn chiếc nhẫn lá dừa trên tay mình, rồi nhìn sang con Thắm. Trong đầu óc non nớt của một đứa trẻ mười tuổi, nó bắt đầu hiểu rằng có những thứ đẹp đẽ không phải để sở hữu bằng sự cưỡng cầu, mà là để nâng niu và để tự do.

Chiều muộn, gió bắt đầu thổi mạnh hơn, làm rụng những lá mít khô vàng úa xuống sân. Má Tí gọi vọng sang bảo về ăn cơm. Tí chào Thắm rồi chạy vụt đi, nhưng chiếc nhẫn lá dừa vẫn được nó đeo khư khư trên ngón tay. Nó tự nhủ sẽ giữ chiếc nhẫn này thật kỹ, dẫu biết rằng chỉ vài ngày nữa thôi, lá dừa sẽ héo khô và xỉn màu.

Nhưng cái mùi nhựa mít nồng nàn và cảm giác hơi ấm từ bàn tay con Thắm chiều hôm ấy thì có lẽ sẽ mãi xanh mướt trong tim nó, như màu lá dừa nước lúc vừa mới tước khỏi tàu.