Cái giấc ngủ trưa ở miền quê đối với người lớn là một đặc ân sau buổi cày ải, nhưng đối với lũ trẻ xóm Đê, đó chẳng khác nào một sự giam cầm. Khi tiếng ngáy của cha đã bắt đầu đều đặn trên sập gỗ và tiếng võng kẽo kẹt của mẹ lịm dần theo làn gió hiu hiu, thằng Tí khẽ khàng nhổm dậy. Nó nín thở, bước chân rón rén trên nền đất mát lạnh, tránh những mảnh sàn gỗ phát ra tiếng kêu "ken két".
Chỉ cần một tiếng huýt sáo nhẹ như hơi gió ngoài cửa sổ, ba cái đầu đã ló ra từ bụi duối đầu ngõ. Thằng Cò, thằng Hùng mập và con Thắm đã đợi sẵn. Mục tiêu hôm nay của cả bọn là vườn ổi xá lị của bà Hai phía cuối làng – nơi được đồn đại là có những quả ổi to bằng nắm tay, ruột đỏ hồng và thơm nức đến mức đứng tận đầu sào cũng ngửi thấy.
"Nghe nói bà Hai có con chó mực dữ lắm, tụi mày có chắc là muốn đi không?" – Thằng Hùng mập thầm thì, mồ hôi hột đã bắt đầu rịn ra trên trán vì lo xa.
Thằng Tí gạt đi ngay: "Bà Hai ngủ trưa kỹ lắm, với lại tao đã chuẩn bị sẵn mấy khúc xương rồi. Đi thôi, nhát như mày thì làm sao biết vị ổi xá lị nó ra sao!"
Cả bọn băng qua con đường mòn nhỏ xíu, nép mình dưới những tán tre để tránh cái nắng gắt gỏng như muốn thiêu cháy da đầu. Vườn bà Hai hiện ra với hàng rào dâm bụt đỏ chót, bên trong là những gốc ổi già cỗi, cành lá sum suê đan xen vào nhau tạo thành một mê cung xanh ngắt.
Tí là đứa khéo léo nhất, nó tìm thấy một kẽ hở bên hàng rào và lách người qua trước, theo sau là con Thắm và thằng Cò. Riêng thằng Hùng mập phải loay hoay mãi, vừa đẩy vừa kéo cái bụng tròn xoe mới qua lọt, miệng không ngừng lẩm bẩm cầu nguyện.
Mùi ổi chín sực nức trong không gian tĩnh mịch của buổi trưa. Những quả ổi xá lị da căng mọng, lốm đốm vài vết chim mổ - dấu hiệu của sự ngọt lịm - đang mời gọi ngay trên đầu. Thằng Tí leo thoăn thoắt lên cành cao nhất, hái những quả to nhất thả xuống cho đồng bọn. Con Thắm túm tà áo làm giỏ đựng, gương mặt rạng rỡ hẳn lên.
"Trời ơi, ngọt quá Tí ơi!" – Thằng Cò vừa cắn một miếng đã xuýt xoa. Vị ngọt thanh, giòn rụm hòa cùng cái mùi thơm nồng nàn của ổi xá lị khiến lũ trẻ quên sạch nỗi sợ hãi ban đầu.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi túi áo đứa nào đứa nấy đã căng phồng, bỗng một tiếng "gâu" đanh gọn vang lên ngay dưới gốc cây. Con chó mực từ đâu lù lù xuất hiện, hàm răng trắng nhởn đang gầm gừ hướng về phía thằng Hùng mập – đứa duy nhất chưa kịp leo lên cây.
"Chết cha rồi, nó thức rồi!" – Thằng Hùng mặt cắt không còn giọt máu, chân tay bủn rủn.
Ngay sau đó là tiếng hắng giọng quen thuộc từ phía căn nhà lá: "Đứa nào đấy? Đứa nào dám lẻn vào vườn bà?"
Tiếng gậy gỗ gõ xuống nền sân "cộc, cộc" mỗi lúc một gần. Bà Hai nổi tiếng là người nghiêm khắc nhất làng, lại có cái roi mây luôn sẵn sàng "hỏi thăm" mông của bất kỳ đứa trẻ nghịch ngợm nào.
"Chạy mau!" – Thằng Tí hét lớn từ trên cây. Nó nhảy phắt xuống, nắm lấy tay thằng Hùng lôi đi xềnh xệch. Con mực đuổi theo sát nút, tiếng sủa vang động cả một góc vườn.
Cả bọn cuống cuồng lao về phía hàng rào dâm bụt. Con Thắm chạy trước, theo sau là thằng Cò. Đến lượt thằng Hùng mập, cái bụng của nó lại một lần nữa trở thành "kẻ thù". Nó kẹt cứng ở khe hàng rào, mặt méo xệch muốn khóc. Thằng Tí đứng phía sau, vừa canh chừng con mực, vừa dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh một cái "hự".
Thằng Hùng bắn vọt ra ngoài như một viên đạn súng thụt, kéo theo một mảng lá dâm bụt tan tác. Ngay khi con mực vừa chồm tới, thằng Tí cũng kịp thời lộn vòng ra ngoài con đường mòn. Đằng sau lưng, tiếng bà Hai vẫn còn văng vẳng: "Mấy cái thằng quỷ nhỏ xóm Đê nhé, để tao sang bảo cha mẹ tụi mày!"
Chạy mãi cho đến khi ra tận bờ đê, cả bọn mới dám dừng lại thở dốc. Nhìn nhau một hồi, đứa nào đứa nấy tóc tai đầy lá khô, quần áo lấm lem bùn đất và nhựa cây, nhưng rồi tất cả đều phá lên cười sặc sụa. Thằng Hùng mập lôi từ trong túi áo ra một quả ổi đã bị dập nát một nửa do cú ngã lúc nãy, nó đưa lên miệng cắn một miếng to rồi nói bằng giọng đứt quãng:
"Vừa... vừa chạy vừa ăn... sao thấy nó ngon hơn bình thường tụi mày ạ!"
Thằng Tí nằm vật ra bãi cỏ, nhìn nắng xuyên qua kẽ lá. Buổi trưa trốn ngủ kết thúc bằng một trận chạy thục mạng và nỗi lo về cái roi mây của cha vào buổi chiều, nhưng trong lòng nó lại tràn đầy một sự sảng khoái kỳ lạ. Đó là hương vị của sự tự do, của những cuộc phiêu lưu nhỏ bé mà nếu cứ ngoan ngoãn nằm trên giường, nó sẽ chẳng bao giờ nếm trải được.
Chiều hôm đó, dù mỗi đứa đều nhận được một vài "con lươn" lằn trên mông do bà Hai sang mách thật, nhưng khi nhìn chiếc túi áo vẫn còn vương mùi ổi chín, thằng Tí khẽ mỉm cười. Nó biết chắc rằng, trưa mai, khi tiếng ngáy của cha vang lên, nó lại sẽ thấy tiếng huýt sáo của đồng đội vang lên đầu ngõ.