MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhù Sa Mặn ĐắngChương 9

Phù Sa Mặn Đắng

Chương 9

949 từ · ~5 phút đọc

Ở làng, một tháng chỉ có bốn phiên chợ chính vào các ngày mồng năm, mười bốn, hai mươi ba và ba mươi. Đối với thằng Tí, phiên chợ cuối tháng bao giờ cũng là ngày hội lớn nhất, bởi đó là lúc má Sáu bán xong mẻ lúa cuối cùng hoặc vừa xuất chuồng lứa gà tơ. Từ đêm hôm trước, Tí đã nằm trằn trọc trên chõng, tai dỏng lên nghe tiếng má lạch cạch chuẩn bị quang gánh ở ngoài sân, lòng khấp khởi chờ đợi một lời hứa đã cũ: "Gặt xong, má cho đi chợ phiên mua áo mới."

Sáng sớm, khi sương mù còn bao phủ dày đặc trên mặt sông, bảng lảng như những dải lụa trắng vắt qua rặng tre, Tí đã bật dậy. Nó không cần má gọi đến câu thứ hai, vội vàng vơ lấy chiếc nón lá rách vành rồi lẽo đẽo chạy theo sau đôi quang gánh trĩu nặng trên vai má.

Chợ quê nằm trên một bãi đất trống rộng thênh thang sát bến sông. Từ xa, Tí đã nghe thấy thứ âm thanh hỗn tạp, náo nhiệt: tiếng lợn con eng éc trong giỏ tre, tiếng gà vịt quang quác, tiếng các bà các chị ngã giá rôm rả, và cả tiếng cười nói xôn xao át cả tiếng sóng vỗ. Chợ quê không chỉ là nơi mua bán, nó là nơi người ta đem tất cả những gì chắt chiu được từ đất đai ra để đổi lấy niềm vui.

Má Sáu đặt gánh hàng rau và mớ cá đồng cạnh một gốc đa cổ thụ. Tí ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, mắt không ngừng dáo dác nhìn quanh. Sau khi bán hết mớ hàng, má lấy từ trong túi vải quấn nhiều vòng ở thắt lưng ra mấy tờ tiền lẻ còn vương mùi phèn mặn, đưa cho Tí hai đồng:

"Cầm lấy mà mua kẹo, đứng đây đợi má sang dãy hàng xén xem áo nhé."

Hai đồng bạc đối với Tí lúc ấy là cả một gia tài. Nó không chạy đi mua ngay mà đi vòng quanh các sạp hàng. Kia là gian hàng gốm với những chiếc niêu đất đỏ âu, kia là hàng rổ rát với mùi nan tre mới thơm nồng. Nhưng nơi dừng chân lâu nhất của nó chính là hàng kẹo mạch nha của một ông lão có chùm râu dài như rễ cây si.

Ông lão lấy một thanh tre nhỏ, khéo léo quết vào hũ sứ rồi kéo ra một dải nhựa màu vàng hổ phách, trong vắt và dẻo quánh. Ông xoay tròn thanh tre cho đến khi khối mạch nha tròn đều, bám chắc vào đầu thanh rồi đưa cho Tí. Tí nhận lấy cây kẹo như nhận một báu vật. Nó không ăn ngay mà đưa lên mũi hít hà cái vị ngọt lịm của mầm lúa sấy khô, rồi mới khẽ khàng đặt đầu lưỡi vào. Vị ngọt thanh, dẻo thơm tan chậm trong miệng, thấm vào từng kẽ răng, khiến Tí sướng đến mức run cả người. Đó là thứ vị ngọt mà chẳng có loại kẹo xanh đỏ nào sau này có thể thay thế được.

"Tí ơi! Lại đây con."

Tiếng má gọi vang lên từ phía dãy hàng xén. Tí vội vã chạy lại, miệng vẫn còn dính chút mạch nha vàng óng. Trước mặt nó là những xấp vải thô, vải hoa xếp chồng lên nhau. Má đang tỉ mỉ chọn một chiếc áo sơ mi màu xanh da trời, chất vải hơi cứng nhưng đường kim mũi chỉ rất chắc chắn.

"Mặc thử xem con. Năm nay sắp lên lớp mới, phải có cái áo cho ra dáng học trò," má nói, tay khéo léo ướm áo lên vai Tí.

Chiếc áo còn thơm mùi hồ vải, hơi rộng một chút vì má muốn Tí "mặc trừ hao cho năm sau". Nhưng khi nhìn mình trong cái gương nhỏ cũ kỹ của bà hàng xén, Tí thấy mình bỗng nhiên cao lớn và chững chạc lạ thường. Nó mân mê cái cúc nhựa trắng tinh, lòng dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào. Nó biết, để có chiếc áo này, vai má đã thêm vài vết chai, tay ba đã thêm nhiều vết nứt.

Rời chợ khi nắng đã đứng bóng, gánh hàng của má giờ nhẹ hơn nhưng lòng Tí thì nặng đầy niềm vui. Trong tay nó vẫn cầm thanh tre còn dính chút mạch nha cuối cùng, trên vai là chiếc túi vải bọc kỹ chiếc áo mới. Trên đường về, Tí gặp con Thắm đang dắt bò dọc đê. Nó không giấu nổi vẻ hãnh diện, khẽ khoe chiếc túi áo mới mua. Con Thắm nhìn Tí, đôi mắt nó lấp lánh sự chung vui: "Áo đẹp đấy Tí, hôm nào đi học nhớ giữ cho sạch đấy nhé!"

Phiên chợ quê khép lại bằng một buổi trưa yên ả. Màu vàng của kẹo mạch nha hòa cùng màu xanh của chiếc áo mới trở thành một mảng màu rực rỡ nhất trong bức tranh tuổi thơ xám xịt của Tí. Với nó, hạnh phúc đôi khi không phải là những thứ xa vời, mà chỉ đơn giản là một buổi sáng theo má ra chợ, được nếm vị ngọt của quê hương và khoác lên mình tình yêu thương của cha mẹ qua một lớp vải mới thơm tho.

Đêm đó, Tí treo chiếc áo mới ở đầu giường, cứ thỉnh thoảng lại đưa tay sờ vào lớp vải. Nó mơ về ngày tựu trường, nơi nó sẽ mặc chiếc áo xanh này, bước đi oai phong dưới hàng phượng già, bắt đầu một hành trình mới đầy hứa hẹn.