Kiều Băng Nghi có một nguyên tắc bất thành văn: Càng mệt mỏi, gót giày của cô càng phải cao. Đối với cô, đôi giày 12cm không chỉ là món đồ thời trang, nó là bộ giáp, là tuyên ngôn về quyền lực giúp cô đứng vững trước những gã đàn ông luôn chực chờ chiếm lấy cái ghế Tổng giám đốc.
Nhưng hôm nay, "bộ giáp" ấy dường như đã đến giới hạn chịu đựng.
Sau ba cuộc họp liên tiếp kéo dài từ sáng đến tận quá trưa, đôi bàn chân của Băng Nghi bắt đầu biểu tình. Cảm giác đau nhức từ gan bàn chân chạy dọc lên tận sống lưng, khiến mỗi bước đi của cô đều như dẫm trên bàn chông. Tuy nhiên, trước mặt hàng trăm nhân viên đang dõi theo ở đại sảnh, cô vẫn giữ khuôn mặt lạnh băng, lưng thẳng tắp, bước đi đầy kiêu hãnh.
Trịnh Hạ Vũ lặng lẽ đi phía sau cô nửa bước. Anh không cầm máy tính bảng, mà một tay cầm chiếc túi giữ nhiệt, tay kia xách một chiếc túi giấy nhỏ có in hình... một chú thỏ hồng.
Rắc!
Một tiếng động nhỏ vang lên ngay giữa sảnh chính của K-Legacy. Bước chân của Băng Nghi khựng lại. Gót giày bên trái của cô đã bị kẹt vào khe gạch trang trí và gãy lìa. Cơ thể cô mất thăng bằng, đổ nghiêng về phía trước. Các nhân viên xung quanh hốt hoảng nín thở, nhưng không ai dám lại gần vì sợ "lửa giận" của Nữ vương.
Đúng lúc đó, một vòng tay vững chãi luồn qua eo Băng Nghi, đỡ lấy cô trước khi cô kịp ngã nhào xuống sàn đá hoa cương.
Mùi trà oải hương dịu nhẹ từ người Hạ Vũ xộc vào mũi khiến Băng Nghi nhất thời quên cả việc bực mình vì sự cố. Hạ Vũ không hề bối rối, anh nhẹ nhàng dìu cô ngồi xuống chiếc ghế sofa ở khu vực sảnh chờ, mặc kệ hàng chục ánh mắt đang nhìn chằm chằm.
"Chân chị sưng cả rồi." – Hạ Vũ khẽ thở dài, giọng nói xót xa thấy rõ.
Băng Nghi cố lấy lại vẻ uy nghiêm, cô cau mày:
"Không sao, tôi có thể đi chân đất lên phòng. Cậu đi mua cho tôi đôi mới ngay đi."
"Không được." – Hạ Vũ lần đầu tiên dùng giọng điệu cương quyết với cô – "Chị đi chân đất trên sàn gạch lạnh sẽ bị nhiễm hàn, chân chị lại đang bị trẹo nữa. Chị ngồi yên đó."
Nói rồi, anh thản nhiên quỳ một gối xuống sàn ngay trước mặt cô. Băng Nghi sững sờ:
"Này... Trịnh Hạ Vũ! Cậu làm cái gì thế? Mọi người đang nhìn đấy!"
Hạ Vũ không trả lời. Anh tháo chiếc túi giấy hình thỏ ra. Bên trong là một đôi dép lê lông mềm mại, có đôi tai thỏ dài và khuôn mặt vô cùng... ngớ ngẩn. Anh nhẹ nhàng nhấc bàn chân của cô lên, tỉ mỉ tháo đôi giày cao gót đã gãy gót ra, sau đó xoa nhẹ vào mắt cá chân đang đỏ ửng của cô.
Bàn tay anh ấm áp, những ngón tay thon dài bắt đầu ấn vào các huyệt vị trên lòng bàn chân cô một cách điêu luyện. Cảm giác đau nhức kinh khủng ban nãy bỗng chốc được xoa dịu bởi một dòng điện ấm lan tỏa.
"Hạ Vũ... cậu..." – Băng Nghi lắp bắp, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày nay đã đỏ bừng đến tận mang tai.
"Chị chịu khó một chút, em bấm huyệt giúp chị lưu thông máu. Lần sau đừng đi giày cao quá thế này nữa, sếp tổng đại nhân à." – Hạ Vũ ngước lên, nụ cười của anh rạng rỡ đến mức làm lu mờ cả ánh đèn chùm rực rỡ ở sảnh – "Em đã chuẩn bị sẵn dép này từ sáng rồi, đoán là chị sẽ không chịu nổi đến chiều đâu."
Nói rồi, anh nhẹ nhàng xỏ đôi dép tai thỏ hồng vào chân Băng Nghi.
Cả sảnh công ty lúc này im phăng phắc. Hình ảnh một "Nữ vương băng giá" lừng lẫy, mặc vest công sở quyền lực trị giá hàng ngàn đô, nhưng dưới chân lại đi đôi dép thỏ bông ngớ ngẩn, và một anh chàng thư ký điển trai đang quỳ xuống chăm sóc cô... trông nó vừa kỳ quặc lại vừa ngọt ngào đến mức khó tin.
Băng Nghi cảm thấy trái tim mình như có một tảng băng nhỏ vừa tan chảy. Cô cúi đầu, nhìn vào đôi tai thỏ đang rung rinh trên chân mình, rồi lại nhìn Hạ Vũ. Anh đang cầm đôi giày gãy của cô, đứng dậy và đưa tay ra trước mặt cô.
"Đi thôi sếp, em dìu chị lên văn phòng. Em còn có cao dán giảm đau trong túi nữa."
Băng Nghi đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay anh. Một sự ấm áp lạ lùng len lỏi vào tâm hồn cô. Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy việc không cần tỏ ra mạnh mẽ cũng... không tệ đến thế.
Tuy nhiên, "Nữ vương" vẫn là "Nữ vương". Vừa bước vào thang máy, cô liền quay sang lườm Hạ Vũ:
"Ngày mai, đổi cho tôi đôi dép màu đen. Con thỏ này... trông ngốc quá!"
Hạ Vũ bật cười, khẽ siết nhẹ tay cô:
"Dạ, thưa sếp. Nhưng màu hồng rất hợp với chị mà."
Băng Nghi quay mặt đi chỗ khác, cố giấu nụ cười đang chực trào trên môi.
Tối hôm đó, trên group chat nội bộ của nhân viên K-Legacy không còn bàn tán về deadline hay bản thiết kế mới, mà chỉ có duy nhất một tấm ảnh chụp từ xa: Sếp tổng đi dép thỏ và thư ký Trịnh ấm áp. Mọi người chợt nhận ra, vị sếp tổng này hóa ra cũng có lúc "nhỏ bé" đến thế. Và chàng thư ký mới kia, hóa ra lại là người nắm giữ bí thuật "làm tan băng" tài tình nhất thế gian.