Kế hoạch sản xuất bộ sưu tập mới của K-Legacy gặp trục trặc lớn. Một đối tác cung ứng vải cao cấp – gã giám đốc họ Lý – nổi tiếng là kẻ lươn lẹo và hám sắc, đã nhận tiền cọc nhưng liên tục trì hoãn việc giao hàng với lý do "nguồn cung khan hiếm". Thực chất, ai cũng biết lão đang muốn "vòi" thêm tiền hoặc ép Băng Nghi phải đích thân đi ăn tối để bàn chuyện.
Băng Nghi không phải là người kiên nhẫn. Sau khi nghe báo cáo, cô đứng bật dậy, cầm lấy áo vest:
"Hạ Vũ, cầm lấy hồ sơ. Chúng ta đi 'đòi nợ'."
Tại một nhà hàng sang trọng có phòng VIP riêng, Giám đốc Lý đang ung dung ngồi uống rượu. Khi thấy Băng Nghi bước vào cùng một chàng thư ký trẻ trung, thanh mảnh, ánh mắt lão lộ vẻ khinh khỉnh. Lão không sợ Băng Nghi vì nghĩ cô chỉ là một tiểu thư thừa kế có chút nhan sắc, lại càng không coi Hạ Vũ ra gì.
"Ồ, Kiều tổng đến rồi sao? Ngồi xuống, ngồi xuống uống vài ly đã. Chuyện vải vóc từ từ nói." – Lão Lý cười hì hì, đẩy một ly rượu mạnh về phía Hạ Vũ – "Cậu em thư ký này trông thư sinh quá, chắc tửu lượng tốt chứ? Uống hết ly này, tôi sẽ ký lệnh giao hàng."
Hạ Vũ nhìn ly rượu, rồi nhìn sang Băng Nghi đang cau mày. Anh biết cô đang đau dạ dày, nếu cô uống thay anh, tối nay cô sẽ không ngủ nổi. Hạ Vũ mỉm cười, định đưa tay nhận ly rượu:
"Để tôi..."
Bốp!
Băng Nghi gạt phắt ly rượu ra khỏi tay lão Lý, khiến chất lỏng bắn tung tóe lên bộ đồ đắt tiền của lão. Cô lạnh lùng kéo Hạ Vũ ra sau lưng mình, hành động dứt khoát như một hiệp sĩ bảo vệ công chúa.
"Thư ký của tôi không phải đến đây để hầu rượu hạng người như ông." – Băng Nghi gằn giọng, sát khí tỏa ra khiến không khí trong phòng VIP hạ xuống âm độ.
Lão Lý tức giận đứng bật dậy:
"Cô... cô dám láo xược? Chỉ là một con đàn bà chân yếu tay mềm mà dám làm càn ở đây à? Có tin tôi hủy luôn hợp đồng này không?"
Nói đoạn, lão vung tay định đẩy Băng Nghi để túm lấy cổ áo Hạ Vũ cho bõ ghét. Nhưng lão đã lầm to. Lão quên mất rằng trước khi làm Tổng giám đốc, Kiều Băng Nghi đã dành mười năm ở sàn tập Taekwondo.
Chỉ trong một chớp mắt, Băng Nghi đã tóm lấy cổ tay lão Lý, xoay người một vòng rồi thực hiện một cú bẻ tay điêu luyện. Tiếng "rắc" nhẹ vang lên kèm theo tiếng la oai oái của lão giám đốc bụng phệ. Chưa dừng lại ở đó, Băng Nghi bồi thêm một cú đá vào bắp chân khiến lão quỳ rụp xuống sàn.
"Nghe cho kỹ đây." – Băng Nghi cúi xuống, ghé sát tai lão, giọng nói trầm và đầy đe dọa – "Tiền cọc tôi đã chuyển, hợp đồng đã ký. Nếu sáng mai vải không có mặt tại xưởng, tôi không chỉ kiện ông phá sản mà còn đảm bảo ông không còn cái tay nào để cầm ly rượu nữa đâu. Đừng tưởng ai cũng hiền như thư ký của tôi."
Hạ Vũ đứng sau lưng cô, đôi mắt mở to vì kinh ngạc xen lẫn... ngưỡng mộ. Anh biết sếp mình mạnh mẽ, nhưng không ngờ cô lại "ngầu" đến mức này. Nhìn bóng lưng thẳng tắp của Băng Nghi, anh cảm thấy trái tim mình đập liên hồi. Cảm giác được bảo vệ bởi một người phụ nữ thật sự quá lạ lẫm, nhưng cũng quá đỗi ngọt ngào.
Băng Nghi buông tay, phủi sạch áo vest như vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu. Cô quay sang nhìn Hạ Vũ, ánh mắt từ sắc lẹm bỗng chốc dịu lại:
"Đứng ngây ra đó làm gì? Đi thôi."
Hai người bước ra khỏi nhà hàng, để lại lão Lý đang rên rỉ dưới sàn. Vừa ra đến xe, khí thế "Nữ vương" của Băng Nghi bỗng dưng bay sạch. Cô ôm lấy bụng, khẽ rên rỉ:
"Đau... đau quá... Tại ông già đó mà tôi quên cả uống thuốc."
Hạ Vũ ngay lập tức từ trạng thái "fan hâm mộ" chuyển sang trạng thái "bảo mẫu". Anh vội vàng mở cửa xe cho cô, lấy từ túi giữ nhiệt ra một chai nước ấm và hộp thuốc dạ dày luôn mang theo người.
"Chị Nghi, chị thật là... Đã bảo là đừng có vận động mạnh khi bụng đang đau mà." – Hạ Vũ vừa dỗ dành vừa nhẹ nhàng xoa mu bàn tay cho cô để giảm căng thẳng – "Nhưng lúc nãy chị ngầu lắm, cảm ơn chị đã bảo vệ em."
Băng Nghi mặt hơi đỏ lên, cô húp một ngụm nước ấm, hừ nhẹ:
"Cậu là người của tôi. Tôi không bảo vệ cậu thì bảo vệ ai? Lần sau thấy hạng người đó thì tránh xa ra, đừng có đứng đó mà cười hiền lành, bọn họ sẽ ăn thịt cậu đấy."
Hạ Vũ cười rạng rỡ, đôi mắt cong tít:
"Dạ, em biết rồi. Từ nay em sẽ luôn đi sau lưng chị, sếp nhé?"
Dưới ánh đèn đường lấp lánh của thành phố, chiếc xe lăn bánh chở theo hai con người với hai thái cực hoàn toàn khác nhau. Một người phụ nữ vừa dùng nắm đấm để dẹp loạn thế giới, nay lại đang dựa đầu vào vai chàng thư ký trẻ mà nhõng nhẽo vì đau bụng. Còn chàng thư ký ấy, ngoài mặt thì dịu dàng chăm sóc, nhưng trong lòng đã hạ quyết tâm: Sẽ không để bất kỳ ai khiến Nữ vương của anh phải nổi giận thêm một lần nào nữa.